Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

Song Thất Lục Bát Chùm 106



Mẹ Vẫn Dõi Trông

cảm tác thơ Cao Kiều Bích Hằng: Người Mẹ Trong Mơ



Trời lồng lộng Ngân Hà vời vợi

Có thấu chăng tiếng gọi mẹ tôi!

Linh hồn ở chốn xa xôi

Nỗi buồn ray rứt về nơi thế trần




Con biết lắm muôn vàn thương nhớ

Từ phương xa tầm tã mưa rơi

Lòng thành hiển lộng sáng soi

Ngàn thu tinh tú biển khơi trập trùng



Lời cầu nguyện linh thiêng cao cả

Bớt khổ đau vất vả bình yên

Vòng tay ôm ấp mẹ hiền

Giờ không còn nưã ưu phiền sầu tư



Mẹ xa cách ngàn dâu biển rộng

Nhưng lại gần chiếc bóng trong mơ

Từng đêm huyền ảo trăng mờ

Dịu dàng câu hát bên bờ sông quê



Con khao khát mẹ về trong mộng

Giải tóc mây chiều chuộng thiết tha

Xanh lam chiều phủ mái nhà

Nồi cơm mẹ nấu điã cà dầm tương



Nhớ ơn mẹ con trồng rau muống

Khắp vườn nhà từng luống xanh tươi

Cà chua cải bắp u hoài

Long lanh sương đọng núi đồi bao la



Mẹ ở lại đừng xa con nhé

Phù hộ con bảo vệ dõi trông

Cản ngăn con bước lầm đường

Giang hồ hiểm ác thê lương hãi hùng



Đời lữ khách bốn phương kiếm sống

Tìm tự do cay đắng mẹ ơi!

Lang thang góc bể chân trời

Cánh chim mệt mỏi tả tơi rã rời....!



7.6.2012 Lu Hà







Mưa Rơi Mộ Tàn

cảm tác khi nghe Elvis -Tony hát: Nếu Mai Anh Chết



Ngày mai đó, nếu như anh chết

Em đừng buồn thống thiết làm chi

Hồn anh thanh thản ra đi

Rũ tan bụi bặm trần ai phũ phàng...



Mai anh chết xe tang song mã

Con đường dài lá đổ hàng me

Ve sầu ủ rũ não nề

Lòng em tê tái ê chề hoàng hôn...



Ngày xưa ấy bướm vờn hoa nở

Phượng vĩ rơi lả tả chân em

Gót sen mềm mại êm đềm

Lang thang hai đưá từng đêm dập dìu...



Cơn gió thoảng đìu hiu huyệt tận

Xin em đừng đốt nén nhang thơm

Lời kinh an ủi chiều hôm

Mùi hương kiêu hãnh bờm xơm má hồng...



Hồn thêm nhẹ đêm sương an nghỉ

Suốt canh trường giun dế đờn ca

Em đừng vờ đặt vòng hoa

Mộ bia khắc chữ uá sầu cỏ hoang...



Anh không muốn giả thương nuối tiếc

Để lòng ai xao xác ban mai

Vui lên mà với tương lai

Quên bao khổ hạnh canh dài lệ chan...



Lời từ cuối anh van em đó

Mảnh khăn tang em chớ nên mang

Âm dương đôi ngả nhẹ nhàng

Lá thu rơi dụng dở dang cuộc tình...



Duyên nợ cạn bận mình chi nưã

Anh ra đi tàn tạ thân côi

Ta bà sáu nẻo xa xôi

Ngàn thu biền mưa rơi mộ tàn...



2.6.2012 Lu Hà







Chiến Hữu Năm Xưa

tặng thi sĩ Chinh Nguyên



Mái tóc trắng đầu mơ sương phủ

Tìm về đâu giấc ngủ đêm nay

Để cho môi nhạt quên ngày

Tình ai đắm đuối vơi đầy nỉ non...



Gặp bạn cũ trào tuôn thơ phú

Năm lão ông chén chú chén anh

Một thời ra tử vào sinh

Miền Nam khói lưả chiến tranh thuở nào



Vì tổ quốc cộng hoà quân đội

Nắm xương tàn nhân vị thiên thu

Âm hồn tử sĩ vi vu

Thoảng nghe trong gió mịt mù nước non



Trời Mỹ Quốc nguồn cơn sóng dội

Thương dân mình bi lụy lầm than

Trần truồng bầy sói dã man

Quê hương tang tóc chưá chan đôi hàng...



Hồn Lạc Việt bâng khuâng đây đó

Khắp năm Châu bạn hữu gần xa

Đôi dòng lệ đổ mưa sa

Văn chương lai láng mặn mà thủy chung



Gặp lại bạn sầu vương năm tháng

Chuỗi ngày dài cay đắng xót xa

Ba vùng chiến thuật năm xưa

Giờ đây xơ xác quê nhà tang thương...



Bầy quỷ đỏ bất lương chiếm đất

Bọn vô loài cưỡng đoạt tài nguyên

Quốc doanh trí trá bạc tiền

Ăn chia phe nhóm lợi quyền tranh nhau



Năm ông lão khổ đau chua xót

Con trâu già lực bất tòng tâm

Nhìn vầng mây bạc trời Nam

Nỗi niềm u uất tím bầm ruột gan...



Chú thích: Cảm tác tấm hình thi sĩ Chinh Nguyên và 4 người bạn già khắc khổ phong trần.



4.6.2012 Lu Hà







Sầu Ca Chuá Sơn Lâm

cảm tác thơ Thế Lữ: Nhớ Rừng



Mang một khối hờn căm vào cũi

Chuá sơn lâm lầm lũi thở than

Gầm gừ cám cảnh chiều tàn

Phong sương kiêu bạc tháng dần ngày qua



Con mãnh hổ vào ra tủi hận

Khinh lũ người ngạo mạn ngẩn ngơ

Nhọc nhằn nhục nhã thân cô

Sa cơ phải chịu lao tù khổ đau



Chúng háo hức gần xa tấp nập

Đua chen nhau tới tấp đến xem

Bớm ong bay lượn quanh thềm

Bạn bè lơ láo từng đêm khóc thầm



Vợ chồng gấu xì xầm rên rỉ

Suốt cả ngày tăm tối dở hơi

Chuồng bên cặp báo xa xôi

Trầm tư đôi mắt một thời oai phong



 Buồn nuối tiếc mênh mông rừng thẳm

Xót phận mình ảm đạm hôm nay

Bao nhiêu trằn trọc đắng cay

Tấm thân nô lệ đoạ đầy tháng năm



Tiếng gió thét thăng trầm dâu bể

Hỡi quê hương nỗi nhớ xa xưa

Tung hoành giưã chốn rừng già

Kiêu căng hống hách còn đâu hết rồi



Nghe khúc nhạc một thời dữ dội

Đoàn hùm beo khí thế đang hăng

Vai u cuồn cuộn nhịp nhàng

Cỏ gai lá sắc bẽ bàng hoàng hôn



Trong bóng tối chập chờn khí sắc

Đôi mắt ta sáng quắc ngọn đèn

Muôn loài khiếp sợ lo phiền

Say mồi lãnh chuá triền miên tháng ngày



Chốn hoang dã cáo cầy mấy đưá

Thần phục ta khiếp viá kinh hồn

Mê man từng miếng thịt ngon

Thỏ dê mềm mại đàn con lụi dần



Uống ánh trăng oai thần sơn chuá

Tiếng chim ca giấc ngủ tưng bừng

Vươn vai máu chảy ngập rừng

Nay đâu còn nưã oai hùng tiêu tan



Thời oanh liệt ngút ngàn thù hận

Ôm niềm đau khổ tận cam lai

Canh khuya rền rĩ mãi hoài

Cháu con hậm hực tương lai phũ phàng



Ta ghét cảnh sưả sang giả dối

Mấy gốc cây cỏ dại tầm thường

Nước đen suối chẳng thông giòng

Những mô đất thấp lòng thòng điêu ngoa



Chúng bắt chước hoang vu ẩn dã

Cảnh oai linh hùng cứ nước non

Hùm thiêng một thuở vàng son

Mà nay thân phận tôi con ươn hèn



Ta ngao ngán đồng tiền nhơ bẩn

Giấc mộng vàng tan biến mất rồi

Rừng xanh kiêu hãnh ta ơi

Tự do vùng vẫy là nơi thiên đàng.



4.6.2012 Lu Hà







Bức Tranh Điêu Tàn



Hai em bé từ đâu lưu lạc

Khắp mình dơ ngủ gục mê man

Mưa rơi hè phố điêu tàn

Không nơi nương tưạ tấm thân lạc loài



Anh kiệt sức chợ đời trôi nổi

Cũng cơ hàn tăm tối em ơi!

Cùng bao kiếp số con người

Xót xa phận bạc chơi vơi lá vàng



Tim tắc nghẹn bàng hoàng thổn thức

Nói làm sao cho được các người

Đam mê thác loạn đười ươi

Giàu sang thưà thãi ăn chơi đêm ngày



Ôi! Thiên Chuá đắng cay tủi nhục

Đoạn đầu đài phơi xác đóng đinh

Nhân loài bác ái hoà bình

Cớ sao oan trái hành tinh phũ phàng...



Thầm mong ước xóm làng hạnh phúc

Quê hương tôi cơ cực bao đời

Tự do độc lập mất rồi

Hão huyền cưả miệng trò cười Chí Minh



Lòng hổ thẹn nhân sinh kiếp số

Hay chính do chế độ bạo tàn

Gây bao chiến cuộc dã man

Để rồi giành đất với dân từng ngày



Kià Tiên Lãng Văn Giang khốn khổ

Bầy ác ôn chính phủ lao nhao

Công an cảnh sát côn đồ

Hãi hùng điên loạn máu trào lệ rơi


Đôi hồn nhỏ lẻ loi bị gậy
Trong giấc mơ em thấy thiên đường
Không hề đói rách thê lương

Tìm đâu lãnh tụ thật thương giống nòi...?



Chú thích: cảm tác từ thơ 8 chữ cuả Hạnh Nguyên, Thi Nguyên và Hoa Mai



13.5.2012 Lu Hà
















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét