Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2017

Chùm Thơ Tình Dài 120






Lệ Tuôn Đôi Dòng

viết tặng ca sĩ Lệ Hải



Nôn nao tiếc cảnh suối đào

Lạc miền cảm xúc dạt dào bướm hoa

Sáng nay bỡ ngỡ nhạt nhòa

Trên màn ảnh nhỏ chan hòa ban mai



Bần thần tôi lại nhớ ai

Tóc mây lướt mướt áo dài đài trang

Chao ôi! Thôi thật đúng nàng

Rằng: cô thục nữ dịu dàng đêm qua



Non xanh nước biếc thêu thùa

Hóa công cứ nỡ trêu đùa tôi sao?

Bức tranh thủy mạc ngọt ngào

Sầu vương Lệ Hải ứa trào mãi thôi!



Buồn trông cánh nhạn xa xôi

Tờ mây nhắn gửi đôi lời nỉ non

Nhớ thương cho đến bồn chồn

Sóng tình lay động mảnh hồn ly tao



Ngậm vành kết cỏ mãi sao

Duyên tình hội ngộ cảnh nào vui hơn

Cần chi mộng ảo đòi cơn

Ta đây nàng đó lệ tuôn đôi dòng



Thiên thu kiếp phận má hồng

Thanh mai trúc mã dặm trường bể dâu

Đá vàng Hợp Phố ngọc châu

Đĩa dầu hao cạn úa sầu cỏ hoa.



28.5.2014 Lu Hà









Sáng Nay Tôi Lại Nhớ Ai

viết tặng ca sĩ Lệ Hải từ tấm ảnh



Hỡi người ca sĩ Việt Nam ơi!

Thấy cô tôi lại bồi hồi nhớ thương

Mộng tình suốt cả canh trường

Trái tim xao xuyến bụi hồng trần gian



Cô ơi! Cô đẹp vô ngần

Vì sao tôi cứ bần thần nhớ cô

Ngày mưa tháng nắng đào mơ

Hồn mây cánh nhạn vần thơ đảo huyền



Hương ngây thơm ngát cực miền

Bồng lai tiên cảnh thiên nhiên động tòa

Bóng cô lả lướt nhạt nhòa

Lờ mờ ảo ảnh chúc hoa lầu hồng



Phượng loan vũ điệu nghê thường

Năm canh thổn thức cõi lòng biệt ly

Trần gian tìm mảnh nhung y

Hằng Nga lệ hải ầm ỳ thông reo



Vì ai lội suối non đèo

Mười hai bến nước buông chèo mái xuôi

Nửa vòng trái đất xa xôi

Tâm tình nhắn gửi cuối trời xôn xao



Thơ như dòng lệ ứa trào

Nghìn thu bàng bạc nghẹn ngào tơ vương

Ngắm nhìn tấm ảnh mà thương

Thiên đình cảm động chỉ hồng se duyên



Kiếp nào hoa bướm đào nguyên

Thoả lòng ước nguyện thuyền quyên ngỡ ngàng

Thắt lưng dải yếm sang ngang

Hoa cài mái tóc nắng vàng xuân tươi!



Thấy tôi cô lại cười rồi

Mới đây mà đã bao đời cổ xưa

Bút tiên tích việt gió đưa

Tiếng gà xao xác cũng vừa tàn canh!



28.5.2014 Lu Hà









Xôn Xao Bướm Hoa

viết tặng Pich Hạnh



Bao tâm sự bâng khuâng tưởng nhớ

Mấy năm qua trăn trở xót xa

Thương cho rặng liễu quê nhà

Lá xanh cành thắm sơn hà thủy chung



Cơn sóng vổ trập trùng biền biệt

Mộng điệp hồ tha thiết nhiều đêm

Trăng lên lay động bên thềm

Hằng Nga thức dậy nỗi niềm sầu vương



Kìa Chức Nữ môi hường tóc đỏ

Ngồi gốc cây tư lự Ngưu Lang

Văn nhân một thuở mơ màng

Bài thơ dang dở lá vàng gió bay



Nàng Pich Hạnh nào hay hoa nở

Vịnh cành cây rực rỡ bướm chào

Con chim nó hót líu lô

Bắt cô trói cột sợi tơ xích thằng



Tình vạn dặm ngỡ ngàng thục nữ

Để hồn thơ chan chứa bấy lâu

Phong rêu cỏ mọc chân cầu

Trăng thu lững thững giang đầu đợi ai



Kể sao xiết dấu hài gương bóng

Giải ngân hà lồng lộng trời cao

Chư tiên cũng phải nghẹn ngào

Cảm thông hạ giới má đào tuyết sương



Thơ đã viết bao dòng đắm đuối

Gịọt châu sa rười rượi nhớ thương

Nhân sinh trong cõi vô thường

Ái hà bể khổ bụi hồng ly tao!



cảm tác tấm hình Pich Hạnh ngồi trên cành cây

29.5.2014 Lu Hà









Nghẹn Ngào Tiếng Hát Thùy Trang



Nghẹn ngào tiếng hát Thùy Trang

Theo làn mây gió nắng vàng bay xa

Xôn xao khắp nẻo giang hà

Quê hương chìm đắm cảnh nhà khổ đau



Rì rào bến bãi nương dâu

Tình yêu cay đắng chân cầu thở than

Bâng khuâng khóe lệ ứa tràn

Giang đầu thổn thức chứa chan tủi sầu



Biết tìm cô ở nơi đâu?

Lênh đênh biển cả tinh cầu xa xôi

Hồn tôi ở cuối chân trời

Ngẩn ngơ giọng bắc bồi hồi thương cô



Xa trông cánh nhạn bơ vơ

Tưởng về cố quốc mịt mờ sương rơi

Vào ra hết đứng lại ngồi

Nổi lòng xao xuyến nghẹn lời nước non



Phố phường thất thểu dân oan

Nghìn thu biền biệt giống nòi Việt Nam

Còn đâu nữa mảnh trăng rằm

Cảnh đời hoa bướm kén tằm nhả tơ



Xót xa hai chữ tự do

Mãi sao đâu thấy cơ đồ cho ai

Sinh ra chẳng có tương lai

Phù du mộng ảo u hoài xót xa



cảm tác khi nghe Nguyễn Thùy Trang hát bài: Anh Là Ai của Việt Khang

29.5.2014 Lu Hà









Pich Hạnh Toạ Thiền



Lâng lâng mặt ngọc mày ngài

Kìa cô Pich Hạnh ban mai tọa thiền

Hồn mây bay khắp mọi miền

Nắng vàng da diết mắt huyền thiết tha



Ô hay lững thững Lu Hà

Dừng chân đắm đuối chăng là cảnh tiên

Dùng dằng ướm hỏi cho quen

Môi cười tủm tỉm thôi miên dịu dàng



Từ đâu lữ khách bên đàng

Nghìn thu biền biệt hỡi chàng văn nhân

Hoa trôi bèo dạt trần gian

Vì ai ra nỗi trăng ngàn bơ vơ



Phải đâu cá nước hững hờ

Lam Kiều lỡ bến đôi bờ đục trong

Công danh sự nghiệp chất chồng

Để cho lá thắm lạc dòng ly tao



Tình xưa nghĩa cũ nghẹn ngào

Thiên đình nhuốm mực Nam Tào xót thương

Nổi niềm Bắc Đẩu vấn vương

Trách chi Nguyệt Lão chỉ hồng duyên tơ



Bây giờ gặp lại ngẩn ngơ

Trăm năm có biết hoa chờ bướm thơ

Ngồi bên cát sĩ thẫn thờ

A di Đà Phật giấc mơ điệp hồ!



cảm tác hình Pich Hạnh toạ thiền trên bãi cát

31.5.2014 Lu Hà









 Rừng  Nai Tiên Cảnh



Kìa ai lấp ló bìa rừng

Bướm ong xào xạc tưng bừng hoan ca

Tóc mây lướt thướt gần xa

Lá vàng rơi rụng ngọc ngà trúc mai



Thanh tao dạo gót chương đài

Ở đâu ra cảnh thiên thai thế này

Bồi hồi lữ khách đắm say

Lần theo dấu cỏ ngất ngây thế trần



Nhác trông luống thẹn tần ngần

Dừng chân ướm hỏi đôi vần nguyệt hoa

Mấy khi nắng gió chan hòa

Châu tìm Hợp Phố giao thoa trọn đời



Long lanh ánh mắt mỉm cười

Thiên thần vệ nữ làn môi thắm hồng

Tào khang duyên nợ vợ chồng

Kiếp sau hẹn gặp bên dòng sông Tương



Thơ đề lá thắm còn vương

Chút tình để lại tơ lòng ngó sen

Dưới cầu nước chảy sầu miên

Lờ đờ cá lội lạc miền thần tiên



Rủ nhau theo lối đào nguyên

Lẽ nào thục nữ mắt huyền rửng rưng

Hoàng hôn buông thả ngập ngừng

Nai vàng ngơ ngác nửa mừng nửa lo.



cảm tác ảnh Pich Hạnh lạc vào rừng nai

31. 5. 2014 Lu Hà









Nàng Tiên Nữ Trong Mộng

viết tặng Pich Hạnh



Trên mỏm đá mênh mông bát ngát

Đóa hồng nhan xao xuyến kìa ai

Sóng vờn hôn nhẹ bàn chân ngọc

Biển gọi xa xôi vọng mãi hoài



Từ dạo ấy tôi thầm tưởng nhớ

Trăng xinh tươi mát rượi hoa cười

Sầu miên tựa cửa nhìn chim hạc

Cao vút bay lên đến cổng trời



Hạnh thành tiên nữ của hồn tôi

Chắp cánh thơ say mộng vẳng đời

Đắm đuối hương thơm tình viễn vọng

Sen vàng bảng lảng vẫn chưa thôi



Nửa cuộc đời tơ vương thục nữ

Chỉ tìm trong giấc mộng chôn vùi

Thiên thai lạc lối hoa đào nở

Sáng dậy bâng khuâng luống ngậm ngùi



Sóng cứ vỗ hiền hòa thắm thiết

Hàng thông reo cát trắng bồi hồi

Hải ngư trầm lặng tình thương mến

Hạnh phúc bao đời tổ quốc ơi!



Lòng Âu Cơ hỡi Lạc Long Quân

Chứng dám cho ta mộng thế trần

Ngàn thu xin chớ đừng quên nhé

Kết cỏ ngậm vành với mỹ nhân



Châu về Hợp Phố hồn non nước

Son sắt một lòng hỡi cố hương

Biển cả của ta còn mãi mãi

Nghìn thu bàng bạc bóng trăng sương!



cảm tác tấm ảnh Pich Hạnh ngồi trên mỏm bên bờ biển

1.6.2014 Lu Hà









Nhớ Bóng Tùng Quân

viết cho nỗi lòng Pich Hạnh



Cô thiếu nữ bên hồ than thở

Buồn xanh xao ủ rũ hàng cây

Tình cô bao nỗi đắng cay

Lòng cô chan chứa mộng đầy thê lương



Tôi thương lắm tơ vương trắc trở

Đóa sen hồng nhụy nở ngó xuân

Mùa thu lá rụng hoa tàn

Cánh chim lẻ bạn trăng ngàn sầu tư



Trong giấc mộng sương mù khói tỏa

Điệu nghê thường rực rỡ hào quang

Nôn nao cánh lụa sắc vàng

Phất phơ tà áo dịu dàng thiết tha



Tôi buồn lắm tiên nga ngọc nữ

Cõi trần gian đầy đọa khổ đau

Tháng năm lận đận dãi dầu

Đầm đầm ngọn cỏ chân cầu phong rêu



Cuộc dâu bể bao điều ảm đạm

Mối tình xưa sầu thảm thế nhân

Ngàn năm kiếp phận hồng nhan

Trời già độc địa tùng quân chốn nào?



Ai là kẻ biển trào cát sĩ

Thủy triều dâng non nỉ thay ta

Trầm luân chìm nổi giang hà

Châu sa lệ nhỏ xót xa má đào...?



cảm tác tấm hình Pich Hạnh bên bờ hồ

1.6.2014 Lu Hà









Tìm Hạt Minh Châu



Minh Châu in đáy thủy cung

Thủy thần hà bá rợn rùng ai ơi!

Bóng hình biển động sóng khơi

Gan trời Pich Hạnh dám cười đùa chơi



Thiên thần tái mặt rụng rời

Ngàn cân sợi tóc mảnh đời xanh xao

Chẳng hay bồ liễu má đào

Sảy chân ngã xuống ai nào cứu cho?



Lu Hà bầu rượu túi thơ

Nắm tay ôm chặt tình cờ thế sao?

Thiên đình se sợi chỉ đào

Ngậm vành kết cỏ lẽ nào chịu buông



Trăm năm quốc sắc thiên hương

Tào khang ân nghĩa duyên nồng trời trao

Châu Trần hai họ thanh tao

Truyện xưa tích cũ hư hao đĩa dầu



Cảo thơm lần giở chương đầu

Hồng trần bao chuyện bể dâu đoạn trường

Phù du bèo bọt sầu vương

Đa tình tự cổ trăng sương canh gà



Chập chờn mộng ảo tiên nga

Bâng khuâng ngồi dậy Nam Kha kê vàng

Dáng ai tha thiết nhẹ nhàng

Cảnh trong Facebook rõ ràng đấy thôi.



cảm tác cảnh Pich Hạnh đứng trên mỏm đá chon von sóng biển cuồn cuộn

1.6.2014 Lu Hà









Biển Động Xuân Đào



Hải âu vỗ cánh sóng trào

Kìa cô Pich Hạnh má đào huyền mơ

Xinh tươi như trái đào tơ

Thủy thần hà bá ngẩn ngơ thẹn thùng



Tiên nga dưới đáy thủy cung

Làm sao sánh được  tuyết nhung thế trần

Làng văn mấy kẻ giai nhân

Trầm trồ khen ngợi bần thần biển sâu



Tuyết Cần giấc mộng hồng lâu

Thơ đề lá thắm giang đầu chứa chan

Thướt tha ve vuốt bàn chân

Lăn tăn ngọn sóng nồng nàn cô ơi!



Khoan khoan xin hỏi đôi lời

Lang thang mỏm đá ngồi chơi một mình?

Tấm lòng thành thực chân tình

Mong cô ưng thuận thiên đình se duyên



Nhà tôi ở bến đào nguyên

Có giàn thiên lý mẹ hiền thương yêu

Đôi ta sớm sớm chiều chiều

Chăn tằm dệt vải sáo diều trẻ thơ



Thám hoa bảng nhãn hằng mơ

Thi đình thi hội ai ngờ công danh

Nếu tôi thi trượt cũng đành

Ta còn bếp lửa nhà tranh tiếng đàn



cảm tác hình Pich Hạnh ngồi chơi trên mỏm đá

2.6.2014 Lu Hà














Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét