Tình Vương
Thiếu Phụ
tặng Vanessa
Le
Châu sa đứt
nối mãi hoài
Tình vương
thiếu phụ bi ai đoạn trường
Mắt huyền lớp
sóng biển Đông
Mộng hồn tức
tưởi má hồng phôi pha
Phiêu diêu cánh
trắng non ngà
Năm châu bốn
biển la đà gió mây
Tình còn đắm
đuối hương say
Nửa đời lận đận
tháng ngày long đong
Đắng cay phủi
lớp bụi hồng
Sương gieo nặng
hạt dặm đường biệt ly
Ngược xuôi đòi
đoạn phân kỳ
Dãi dầu cỏ úa
lầm lỳ gót sen
Trăng mơ bồng
đảo gác tiên
Chim hồng bảng
lảng sầu miên gọi về
Quê hương suối
lệ ê chề
Cánh hoa rơi
rụng não nề năm canh…!
Yến oanh nhảy nhót trên cành
Trêu ngươi chi nữa kinh thành khói tan
Thầm vang hai tiếng chứa chan
Sài Gòn một thuở nồng nàn anh ơi!
Yến oanh nhảy nhót trên cành
Trêu ngươi chi nữa kinh thành khói tan
Thầm vang hai tiếng chứa chan
Sài Gòn một thuở nồng nàn anh ơi!
26.6.2013 Lu
Hà
Đố Ai Chịu Nổi
cảm tác từ tấm
hình củ cải lạ
Đố ai chịu được
củ này
Ăn thì cũng
dở bỏ dầy không xong
Cao Kiều
Phong Nhã nuối thương
Hi hi há há
vấn vương mãi hoài
Bàn dân khắp
chốn trần ai
Hân hoan rạo
rực non đoài biển đông
Dạt dào ong
bướm bốn phương
Cát lầm xao
xuyến bụi hồng ngẩn ngơ
Mộng Hoàng Tân
Nguyễn ước mơ
Hiu hiu gió
thoảng lờ mờ trăng sao
Táo Trần
Minh Doãn nôn nao
Giọt sương lã
chã má đào Hằng Nga
Củ đào dưới
gốc cây đa
Khổ thân thằng
Cuội đi ra đi vào
Sớm khuya buồn
bã bơ vơ
Ái ân đứt đoạn
nghẹn ngào cải ơi!
5.6.2013 Lu Hà
5.6.2013 Lu Hà
Nỗi Lòng Đỗ
Quyên
tặng Vanessa
Le
Đỗ quyên nghển
cổ dõi trông
Tủi buồn nuối
tiếc thầm mong một người
Xa xưa một
thuở qua rồi
Nỗi lòng trống
vắng lệ rơi đôi hàng
Phượng rơi hè
phố bẽ bàng
Ve sầu nức nở
bóng chàng tình quân
Phong ba dặm
nẻo gót chân
Bụi hồng gió
cuốn mây Tần lùi xa
Chiều tà chênh
chếch gương nga
Liễu in đáy
nước nhạt nhòa sương sa
Bọt bèo
trong cõi sa bà
Sầu tuôn đứt
nối la đà xa khơi
Chàng vì cuộc sống chơi vơi
Chàng vì cuộc sống chơi vơi
Ra đi chẳng để
đôi lời nước non
Loạn ly biển
động sóng cồn
Người Nam kẻ
Bắc đòi cơn mặn nồng
Xót đau kiếp
phận má hồng
Cái điều bạc
mệnh đoạn trường thê lương
Trải bao thập
kỷ tha phương
Hồn trinh còn nhớ nẻo vương mà về
Con chim bé nhỏ não nề
Mưa sa bão táp dãi dề tả tơi
Hồn trinh còn nhớ nẻo vương mà về
Con chim bé nhỏ não nề
Mưa sa bão táp dãi dề tả tơi
Nửa vành
trăng khuyết xa xôi
Nửa kia
trong đám mây trôi hững hờ…!
26.6.2013 Lu Hà
26.6.2013 Lu Hà
Nhớ Em Cô Gái
Trường Sơn
tặng Như Hoa
Bỗng nhiên
tôi nhớ một người
Ba lăm năm
trước một thời yêu thương
Giữa nơi bom
đạn chiến trường
Gặp em mười
bảy lên đường tòng chinh
Em là con
gái Thái Bình
Dầu sôi vực
thẳm quên mình lửa nung
Rừng xanh duyên
phận não nùng
Thương em
gái nhỏ bên rừng Trường Sơn
Ruồi vàng bọ
chó từng con
Ký ninh sốt
rét từng cơn canh dài
Băng đèo lội
suối mắt nai
Thướt tha
yểu điệu chân dài kiêu sa
Từ lâu tôi
vẫn hằng mơ
Giống nòi khỏe
mạnh cao to lạ thường
Chôn sâu từ
tận đáy lòng
Mai này tôi
sẽ sợi hồng chỉ t ơ
Bao nhiêu hy
vọng đợi chờ
Bài thơ tám
chữ thẹn thò gửi trao
Những đêm
dưới ánh trăng sao
Lán nam lán
nữ lơ m ơ cõi lòng
Bập bùng bên
ánh lửa hồng
Ngậm ngùi em
kể nhà dòng quê ta
Em là con
cái Đức Bà
Sinh ra
chẳng trọn lược ngà thế gian
Chiến tranh
ngọn lửa điêu tàn
Vì ai mang
đến trăm ngàn điêu linh
Bận đồ quân
phục nhà binh
Trung đoàn
phản chiến quyên sinh giữa đường
Áo quần ướt đẫm
thê lương
Bồng bềnh suối
nước nản lòng hành quân
Trăm xe hốt
cả trung đoàn
Các em cô
gái Trường Sơn mở đường
Thương em
anh để trong lòng
Bồi hồi thổn
thức má hồng nôn nao
Tâm tình
chưa thỏa dạt dào
Bỗng đâu
ngọn sóng ba đào cuồng phong
Anh về miền
Bắc hậu phương
Đôi ta chia
sẻ dạm trường châu sa
Trường Sơn
sáng nắng chiều mưa
Bài thơ dang
dở lướt qua cuộc đời
Hôm nay hồi
t ưởng xa xôi
Bom rơi đạn
nổ rụng rời xác hoa
Hãi hùng như
thể chiêm bao
Sống còn
chẳng bi ết đất Lào năm xưa
2008 Lu Hà
Hoang Tưởng Âm
U
chia sẻ tâm
tư với Liên Lưu
Giờ này anh ở
nơi đâu?
Có nghe tiếng
vọng chân cầu gió sương
Lá vàng đứt
cuống thê lương
Nỗi buồn cô
phụ vấn vương hoang chiều
Thu về quang
cảnh tiêu điều
Xót xa vóc
liễu yêu kiều thướt tha
Nụ hôn tưởng
mới hôm qua
Mà sao gía lạnh
nhạt nhòa môi son
Đêm về thổn
thức nguồn cơn
Canh thâu giấc
mộng mảnh hồn lang thang
Bướm ong dìu
dặt bên đàng
Tìm hoa hút
nhụy ngỡ ngàng nào ai
Người cho em
dựa bờ vai
Đưa nhau tới
cửa tuyền đài lại buông
Giật mình tỉnh
giữa làn hương
Trái tim tan
nát cõi lòng giá băng
Thẹn thùng ứa
lệ bẽ bàng
Tình xưa đã
chết vành tang nắm mồ
Cô tình lạc
lối bơ vơ
Theo giòng
hoang mịt mờ âm u!
13.6.2013 Lu
Hà
Tình Xa Mây
Núi
Núi ơi! Núi
đứng ở đâu
Nhớ xưa ân
ái âu sầu núi mây
Ôm lưng trái
núi sum vầy
Đi xa thương
núi tháng ngày lẻ loi
Mây ơi! Núi
laị khóc rồi
Như nàng
thiếu phụ chờ người chinh nhân
Chàng mây
sinh Bắc tử Nam
Nước non
nặng trĩu lệ chan đôi dòng
Thương nàng
một nắng hai sương
Đường cày
chân lấm đảm đang việc nhà
Hai vai nặng
gánh sơn hà
Mưa phùn gío
bấc đời hoa bóng chìm
Chiều chiều
chân núi hái sim
Nt1i cao tím
cả lòng em nhớ chàng
Bóng xưa lật
đật vội vàng
Ba lô con
cóc muối vừng nắm cơm
Hạt cơm thấm
giọt âm thầm
Nhai trong
nước mắt mưa dầm phôi phai
Trường Sơn
dãy núi chạy dài
Mây bay ấp
bóng chương đài liễu buông
Năm dài
tháng rộng thê lương
Mỏi mòn núi
đợi cánh đồng chang chang
Trai tơ lửa
bén rơm vàng
Lứa thì lần
lữa phụ chàng mây xa
Núi xanh
thoang thoảng hương na
Chim bay
nháo nhác la đà trần ai
Mây ơi! Núi
đã mang thai
Sinh hòn núi
nhỏ u hoài tổ tiên
Mây trời xa
khắp mọi miền
Buị trời
nhiễm độc cao nguyên mưa vàng
Núi ơi! Mây
chẳng trách nàng
Đôi ta như
vậy lỡ làng dở dang
Mây xa muôn
nẻo trùng phùng
Hoa thơm
bướm lạ đường rừng hành quân
Cánh mây
phong vũ luị tàn
Đi đâu cũng
để trần gian rụng rời
Núi đừng
thương nhớ mảnh đời
Tội này ai
chiụ núi mây đoạn tình.
2008 Lu Hà
Canh Sương Tức Cảnh
qua bài " Tự Cảm" cuả Nguyễn Khánh Chân
Trập trùng mây trắng mênh mông
Nghe mùi cỏ dại mà vương cõi lòng
Đàn ai dạo khúc sông trăng
Rưng rưng ngấn lệ côn trùng nỉ non
Hằng Nga hiu hắt lầu son
Thiên thu bạc mệnh muôn vàn khổ đau
Chờ ai gió bụi sông hồ
Tháng năm biền biệt
vẩn vơ sớm chiều
Vào ra tưạ cưả buồn thiu
Hàng phong lã chã tiêu điều muối sương
Ngẩn ngơ nuối tiếc má hồng
Mang Kiều ra lẩy một chương não nùng
Nâu sồng thắt đáy lưng ong
Tình thù tuyết hận đáy sông phũ phàng
Hồn bay theo gió bốn phương
Tình chàng giữa chốn
dạm trường biển khơi
Phong trần cổ lục đầy vơi
Gối chăn mà ngán kiếp đời phù du
Đêm suông mù mịt trăng sao
Khánh Chân tự cảm nghẹn ngào trần ai
Hồng trần bão tố mưa rơi
Chúng sinh lăn lóc ngậm ngùi xót xa
Trải qua một trận bể dâu
Bờ mê bến giác lao xao sóng cồn
Trăm năm tiếc một con thuyền
Nghìn thu trôi nổi ái ân luân hồi ! ! !
20.8.2010 Lu Hà
Quê Hương
Đố ai đếm được sao trời
Đố ai đoán
được lòng tôi nhớ nhà
Nhớ ngày bên
mẹ bên cha
Cả nhà xum
họp ông bà chú cô
Quê hương
nuôi dưỡng tuổi thơ
Con cò con
vạc giấc mơ ru hời
Mộng lành tô
đẹp cho đời
Cây non xanh
lá, mây trời thêm cao
Gia đình nếp
sống thanh tao
Chỉ mong tôi
được làm sao thành người
Lê la học chữ
học chơi
Cô dâu đám
rước nụ cười hồn nhiên
Quan viên
quỳ trước tổ tiên
Vợ tôi cô
gái mới lên vỡ lòng
Sau này
thiếu phụ có chồng
Chắc nàng
còn nhớ anh chàng ba hoa
Giờ này chắc
hẳn lên bà
Có con có
cháu cả nhà yêu thương
Tôi thời tóc
đã pha sương
Ở nơi xiễn
xứ nhớ nhung quê nhà
Hoa xưa cánh
bướm la đà
Mải chơi
quên cả chiều tà chờ cơm
Canh cua
vừng lạc ngậy thơm
Dưa chua cà
ướp con tôm vặt đầu
Lo âu lòng
mẹ rầu rầu
Cả ngày phơi
nắng nên đầu nóng ran
Thần sa khăn
ướt chóng tan
Thương con
như thể thương thân mẹ hiền
Mong cho đến
tuổi thành niên
Biết vun
biết vén làm nên công thành
Phù hoa cái
bả công danh
Bon chen
đừng có hạ mình cầu mong
Báu gì kiếp
sống khom lưng
Kẻ khinh
người ghét hổ lòng mẹ cha
Phần ba thế
kỷ xót xa
Trăng thanh,
bến nước, cây đa đầu làng
Nhớ ai gánh
nước bên đàng
Ngẩn ngơ thơ
thẩn lưng ong hương đồng
Gió bay một
chút tơ lòng
Hàng tre
quấn quít lưng chừng lao xao
Cho tôi một
chút hương nào
Hỡi cô thiéu
nữ yêu kiều đi qua
Nhạc vàng
sóng nước bờ ao
Đuổi chim
bắt cá bao giờ gặp may?
Bao lần hoa
nở bướm bay
Mà tôi vẫn
cứ trắng tay giã tràng
Đắn đo ánh
mắt đưa sang
Ma sao hoa
vẫn không hay hững hờ
Xa quê nhớ
tiếng ai hò
Mà sao tôi
vẫn nao nao cõi lòng !
2008 Lu Hà
Thương Ông
Trần Dần
Cũng sinh
trong cõi dương trần
Mà ông phải
chiụ muôn vàn đắng cay
Đường đường
lương đống văn tài
Tấm lòng yêu
nước ai người hiểu cho
Quê hương
tầm tã mưa sa
Đám mây cộng
sản xóa nhòa lương nhân
Tuyên truyền
chủ thuyết vô luân
Gọi là đạo
lý nhân văn dạy người
Lá bài đấu
tố đòn roi
Phanh phui
mổ sẻ dập vùi thi nhân
Bảo rằng:
Lời lẽ Việt gian
Mựợn thơ yêu
nước chửi tràn phía sau
Chẻ băm chữ
nghĩa làm tư
Uốn cong đầu
lưỡi bẻ câu chân tình
Oán hờn tràn
ngập biển xanh
Đại dương
thấu tỏ cho mình người ơi
Mênh mông ba
chục triệu người
Cúi đầu cam
chiụ thương đời trầm luân
Hỡi ôi! Ơi
hơĩ Trần Dần
Thương Ông
cháu có mấy vần cảm thông
Xót đau lòng
dạ trắng trong
Lưỡi dao oan
nghiệt thê lương cung đàn
H ồn thơ lìa
khỏi duyên trần
Gánh sầu đè
nặng thế gian bạc đầu
Bởi vì nông
nỗi cảm sầu
Thương dân
yêu nước mà ra án tù
Ngán sao
ngọn lửa thâm thù
Đạo tà ma
giáo mịt mù hại dân
Vầng trăng
khi tỏ khi tàn
Sương thu
nhật nguyệt lệ tràn năm canh
Trải bao
thập kỷ rung cành
Gốc sâu chế
độ cây xanh héo mòn
Ngọn đèn
công lý đòi cơn
Cháu con
thấu hiểu nỗi oan Trần Dần
Mấy lời bày
tỏ tri âm
Ngàn thu
vằng vặc từ t âm giống nòi
ngày 17
tháng 8 năm 2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét