Mẹ Cười Im
Lặng
Mutter Tag
ngậm ngùi tưởng nhớ
Mẹ của tôi
chan chứa tình đời
Nuôi con
khôn lớn nên người
Mà nay biền
biệt đất trời xa xôi
Mẹ tạ thế
con nơi xứ lạ
Không về
thăm nấm mộ cỏ sương
Gửi tiền đâu
phải là xong
Lòng đau như
cắt thê lương não nùng
Bởi đất nước
khốn cùng biển cả
Cơn sóng trào
thảm họa ai mang
Bão giông vùi
dập nhỡ nhàng
Trùng dương
ngăn cách bẽ bàng hoàng hôn
Hoe khóe mắt
giọt tuôn gò má
Xin mẫu thân
tha thứ cho con
Phiêu diêu cực
lạc núi non
Ngân Hà một
dải vương buồn bao la
Cứ như thế
nhạt nhòa năm tháng
Bụi hồng trần
cay đắng xiết bao
Mưu sinh cuộc
sống gian nan
Ngước trông
tấm ảnh nghẹn ngào mẹ ơi!
Ngày xưa đó
một thời hỏi nhỏ
Cháu của bà
mấy đứa ra sao?
Chiều thu tâm
dạ cồn cào
Nhìn chòm mây
bạc lao xao lá hồng
Con nghèo lắm
đồng lương có hạn
Ở quê người
lận đận thế thôi
Cốt sao no đủ
là vui
Mẹ cười im lặng xa xôi u hoài…!
* Mutter Tag ( Mothers day )
12.5.2013 Lu Hà
Mẹ cười im lặng xa xôi u hoài…!
* Mutter Tag ( Mothers day )
12.5.2013 Lu Hà
Mẹ Giờ Ở Đâu
?
cảm tác khi
nghe bài hát của Randy tự biên tự diễn
Xót xa lắm
khi nghe tiếng hát
Người Mỹ Lai
thảm thiết bi ai
Băn khoăn
trằn trọc canh dài
Tháng ngày
mong đợi mãi hoài mẹ ơi!
Mẹ bỏ đi khi
tôi còn nhỏ
Không biết
chừ mẹ ở nơi nao?
Dòng đời phiêu bạt bến mô
Dòng đời phiêu bạt bến mô
Mưu sinh phận
bạc lao đao nhọc nhằn
Vai gồng
gánh gian nan khổ ải
Để mình con
tê tái đa mang
Bụi đường
gió cuốn lang thang
Con thương
nhớ mẹ xóm làng xa xôi
Con đau đớn
chơi vơi sầu thảm
Không ai
thương ảm đạm bốn mùa
Dãi dầu
giông bão nắng mưa
Tha phương
song cửa sương thưa tuyết lùa
Có ai hiểu
xa cha thiếu mẹ
Kiếp người
sao khổ lụy tiêu điều
Cô đơn buồn
bã sớm chiều
Tôi cần tình
mẹ thương yêu mặn mà
Mùa mẫu tử
trăm hoa đua nở
Các cửa hàng
xa lộ xôn xao
Randy rơi lệ
nghẹn ngào
Bài ca anh hát mẹ giờ ở đâu…?
11.5.2013 Lu Hà
Bài ca anh hát mẹ giờ ở đâu…?
11.5.2013 Lu Hà
Em Cứ Ngỡ Ái
Tình Sét Đánh
cảm tác thơ
Thimyngoc Huynh: Dấu Xưa
Em cứ ngỡ ái
tình sét đánh
Ngày đầu
tiên lóng lánh mắt môi
Hiền từ nhã
nhặn mỉm cười
Khoan thai
mực thước mộng đời chờ mong…
Đưa tay dắt
thiên bồng vọng tưởng
Áo bà ba
rung động nước non
Dịu dàng bên
dáng eo thon
Về làng soài
tượng miệt vườn cây rung…
Rồi giã biệt
ngỡ ngàng xao xuyến
Ánh trăng vàng
quyến luyến làm sao
Cồn cào nghe
tiếng sóng trào
Đại dương cách
trở bến bờ lìa xa…
Tuổi hoa lại
ngọc ngà nhung nhớ
Thuở ban đầu
như đã hằng mơ
Thề nguyền đáy
nguyệt duyên tơ
Dòng sông lũ
cuốn mịt mờ sương rơi…!
Uổng công đã
tin người hàng xứ
Khi yêu rồi
sao đủ não cân
Tâm hồn lầm
lạc trần gian
Chắt chiu kỷ
niệm hoang tàn biển dâng…
Đài hy vọng
dã tràng xe cát
Ngẫm đời mà
chua chát đắng cay
Tình như giọt
nước vơi đầy
Mãi Thần đổ
rượu dạn dày xót xa…! *
* Để được làm
quan to, Ngô Khởi đã giết vợ. Chu Mãi Thần vì nghèo nên vợ bỏ đi lấy chồng
khác. Sau Mãi Thần làm đến chức thái thú. Vợ quay lại Mãi Thần đổ ruợu xuống đất,
bảo rằng: Nếu vớt được rượu cho đầy vào cốc sẽ được đoàn tụ.
4.5.2013 Lu Hà
4.5.2013 Lu Hà
Gót Sen
Vướng Bụi Hồng Trần
cảm xúc khi
đọc thơ Hoài Vân: Tôi Làm Hành Khất
Em thấm giọt
mồ hôi lã chã
Vị mặn mòi đau
đáu biển xanh
Gót sen theo
bước bộ hành
Phượng rơi hè
phố bức tranh quê nhà
Ve rên rĩ nhạt
nhòa dương liễu
Phủ mặt hồ đàn
cá say bơi
Quán trà mấy
khách ngồi chơi
Bèo tây hiu
hắt xa xôi gió lùa
Thành Hà Nội
Cổ Ngư trống vắng
Chiếc cầu rêu
năm tháng hư hao
Tòa nhà bưu điện
lao xao
Cây si thả rễ
nghẹn ngào xót xa…
Nghe mẹ kể
hồn ma nức nở
Nên hóa thành
bông sữa hoa sưa
Đêm sầu me sấu
đung đưa
Âm u thê thảm
gió mưa não nùng…
Bổng ai oán
lộc vừng hoa xứ
Chuyện tình
yêu đau khổ bi ai
Trái tim
gieo xuống tuyền đài
Người đời thương
tiếc canh dài lệ rơi!
Ngoảnh mặt lại
bao người chiêm ngưỡng
Hồ Thuyền
Quang gió lộng thuyền mơ
Hồn em lạc lõng
hoang xơ
Công viên
ong bướm dạt dào đắm say…
Em tức tưởi vai gày nặng trĩu
Em tức tưởi vai gày nặng trĩu
Phố đông người
nhịp điệu bình yên
Lạnh lùng ánh
mắt thản nhiên
Ai người hành
khất triền miên u hoài…!
* Hoài Vân tức tác giả „Chiếc Lá Vàng „
6.5.2013 Lu Hà
* Hoài Vân tức tác giả „Chiếc Lá Vàng „
6.5.2013 Lu Hà
Cơn Gió
Chướng
cảm tác thơ
Thimyngoc Huynh: Cô Độc
Cơn gió chướng
lạnh lùng đơn độc
Giữa màn đêm
dấn bước long đong
Cám ơn bão tố
cuồng phong
Cho tôi nếm
trải bụi hồng trần ai
Trăng hiu hắt
canh dài thê thảm
Cánh đồng
hoang ảm đạm trần gian
Bơ vơ lau
lách non ngàn
Chập chờn đom
đóm điêu tàn âm u
Hồn lạc lõng
vi vu gió thổi
Màn sương giăng
tức tưởi đi đâu
Xót xa giọt
lệ buồn đau
Ai đem tôi
thả biển sầu sông thương
Trời tăm tối
đoạn trường tình ái
Để lòng tôi
tê tái từng cơn
Phũ phàng mật
ngọt lầu son
Thác ghềnh vực
thẳm biển cồn sóng dâng
Thế là hết bẽ
bàng duyên phận
Oán trách
chi lận đận thân côi
Phải chăng
tiền định đã rồi
Trả vay vay
trả kiếp đời trầm luân!
11.5.2013 Lu Hà
11.5.2013 Lu Hà
Hồn Thơ Sông
Núi
tặng Thi Sĩ
Lệ Khanh & Thanh Hoàng
Gọi tri kỷ thi
nhân chan chứa
Bốn ngàn năm
lịch sử bi ai
Sương
sa mưa đổ canh dài
Nỗi niềm u uất
tuyền đài chẳng tan
Buồn thăm thẳm
muôn vàn thương nhớ
Bạn thơ ơi cổ
độ trăng soi
Đồng quê bến
bãi xa xôi
Lòng người
Việt Quốc ở nơi cuối trời
Tình chiến hữu
viết lời trang trọng
Khí oai hùng
chuyển động non sông
Nghìn thu
con cháu Lạc Hồng
Tinh cầu nhắn
nhủ bốn phương một nhà
Thơ anh gửi
nhạt nhòa châu lệ
Để lòng tôi
tê tái thuơng đau
Quê nhà dầu
dãi bể dâu
Sài Gòn Hà Nội
nhịp cầu dở dang…
Chùa Thiên Mụ
bẽ bàng núi Ngự
Bóng dừa im ảo
não sông Hương
Ngâu rơi trên
khắp nẻo đường
Bùn lầy nước
đọng má hồng phôi phai
Còn ai khóc
cộng hòa Nam Việt
Hai mươi năm
tha thiết tình người
Bổng đâu tàn
lụi giữa đời
Bắc phương
gió chướng tả tơi rã rời
Cán cân tạo
hóa rơi đâu mất
Càn khôn kia
thảm thiết ai ơi!
Tự do độc lập mất rồi
Bởi bầy râu bạc tanh hôi đỏ đầu.!
8.5.2013 Lu Hà
Tự do độc lập mất rồi
Bởi bầy râu bạc tanh hôi đỏ đầu.!
8.5.2013 Lu Hà
Hoa Phụng
Tiên *
Chê không
đẹp mà buồn ủ rũ
Ba đóa hoa
dàn dụa khóc than
Sinh ra
trong cõi trần gian
Người đời ruồng
rẫy nghèo nàn khổ đau…
Sống lay lắt
rừng sâu suối vắng
Dáng thiên
thần cay đắng làm sao?
Bồng lai tiên
cảnh mộng đào
Từng đêm thổn
thức lẽ nào quên hoa…?
Chàng David tự hào một thuở
Chàng David tự hào một thuở
Lập vương
quyền chan chứa tình yêu
Qùy dương đắm
đuối sớm chiều
Một nền Đồng
Tước xuân Kiều héo hon…
Kìa Lã Bố nổi
cơn sóng gió
Nàng Điêu
Thuyền ảo não xót xa
Trót thương
dưới ánh trăng ngà
Thiên phương
họa kích Ôn Hầu lập công
Ngưạ xích thố
Lạc Dương vạn nẻo
Đội kim quan
bào đỏ trăm hoa
Oai phong rượu
nhỏ hương nhòa
Suối reo thục
nữ sương hòa lệ rơi!
Hoa Phụng Tiên người đời còn nhớ
Hoa Phụng Tiên người đời còn nhớ
Sầu thiên
thu vạn cổ tương tư
Mà sao ai nỡ hững hờ
Mà sao ai nỡ hững hờ
Yêu hoa dền
dứ má đào ngẩn ngơ…!
* tôi qọi Hoa Qùy dương là hoa Phụng Tiên, vì tôi nhớ đến Lã Bố hay David là biểu tưởng vẻ đẹp sức mạnh của đàn ông.
4.5.2013 Lu
Hà
Hụt Hẫng
cảm tác khi
đọc thơ Thimyngoc Huynh: Tiếng Lòng
Đêm dằng dặc
mãi hoài không ngủ
Mấy tiếng
rồi em nhớ dáng anh
Nỡ sao đoạn
tuyệt cho đành
Để tim đáu
nhói tự hành hạ thân
Giọt sầu
đọng khô cằn thiêu cháy
Càng buồn
thêm tê tái nhiều đêm
Ngăn dòng dư
lệ môi mềm
Ngoài kia
rên rỉ nỗi niềm bi ai…
Em đâu phải
cỏ cây sắt đá
Chẳng biết
rung chan chứa tình đời
Hôm nay quyết
nói một lời
Tạ từ chi để
rã rời xa xôi…
Ngày mai sẽ
chơi vơi dặm nẻo
Một mình em
chéo néo đôi tay
Con thuyền vô
định đắng cay
Lênh đênh biển
cả đọa đầy bão giông…
Làm sao sống
dòng sông mông quạnh
Tâm hồn em gía
lạnh như băng
Yêu dương dĩ vãng bẽ bàng
Yêu dương dĩ vãng bẽ bàng
Xa xa ân hận
dở dang lỡ làng…
Em thắt dải
khăn tang chôn cất
Nấm mồ hoang
ruột thắt gan bào
Tình về thế
giới hư hao
Tiễn đưa chi
để má đào héo hon…!
10.5.2013 Lu
Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét