Chủ Nhật, 11 tháng 7, 2021

Lục Bát Tâm Tư Chùm 270

 

Anh Thi Sĩ Đinh Hùng Ơi!

viết tặng Thu Hà

 

Hỡi ôi! Thi Sĩ Đinh Hùng!

Ngàn thu biền biệt não nùng khổ đau

Bụi hồng phủ lấp vàng thau

Cảnh đời mưa nắng dãi dầu tang thương

 

Cánh chim phiêu bạt tha phương

Tao đàn hội ngộ quê hương thảm sầu

Trán nhăn tư lự mái đầu

Bọt bèo vương vấn chân cầu thở than

 

Hồn theo trăng gió ngút ngàn

Lòng còn lưu luyến giang san quê nhà

Ai hay lại có Lu Hà

Hút nguồn linh khí bao la ái tình

 

Bần thần xao xuyến hành tinh

Xôn xao vũ trụ dáng hình thanh nga

Ngâm thơ chan chứa Thu Hà

Cung vàng điện ngọc Hằng Nga thẹn thùng

 

Trần gian nhân thế thủy chung

Mến tài thơ phú chập chùng biển khơi

Gốc đa cành quê chơi vơi

Quảng Hàn băng gía sương rơi gío gào

 

Xót xa phận bạc má đào

Nửa đêm gà gáy thì thào trúc mai

Thê lương dâu bể gót hài

Ôm cây đàn gảy u hoài dạ lang!

 

28.2.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Cả Một Tấm Lòng

Cảm hứng với Nguyễn Kim: Nỗi Niềm

 

Đắm say bởi những vần thơ

Hồn trinh chết lịm đến giờ vị vong

Thương anh cả một tấm lòng

Trời cao thăm thẳm theo dòng đời trôi

 

Trái tim thổn thức bồi hồi

Nhớ nhung da diết núi đồi gần xa

Hoàng hôn cửa biển dương tà

Liễu xanh ẻo lả trăng ngà mờ soi

 

Xôn xao cá nước mặn mòi

Hai hòn trống mái nghẹn lời nước non

Ngậm ngùi tuổi ngọc môi son

Bao nhiêu kỷ niệm vẫn còn hôm nay

 

Sài Thành bướm lượn én bay

Mùa xuân hoa nở đắng cay nỗi niềm

Bóng ai thấp thoáng bên thêm

Then cài cửa đóng êm đềm khúc ca

 

Dương cầm thánh thót bao la

Hằng Nga nhỏ giọt mưa sa ái tình

Nguyện cầu thấu tới thần linh

Thiên đình chứng giám chúng mình yêu nhau!

 

3.3.2017 Lu Hà

 

 

 

Lạc Bến Hư Vô

Cảm hứng với Ngoc Nguyen Thi

 

Hồn trinh lạc bến hư vô

Mênh mông biển cả lòng hồ thẳm sâu

Tương tư bạc cả mái đầu

Xôn xao cánh bướm thơm mầu phấn son

 

Lá vàng rơi rụng héo hon

Mỗi năm mỗi tuổi còn non nước gì?

Yến oanh khúc khích thầm thì

Ý trêu lão hạc đền nghì trúc mai

 

Ba sinh tìm liễu chương đài

Hỏi nàng Nguyễn Ngọc vẫn hoài nhớ thương?

Ngó sen trắng muốt nõn nường

Tơ vương dan díu nụ hường thoảng bay

 

Rượu hồng chưa uống đã say

Lu Hà lảo đảo càng day dứt tình

Nỗi niềm thấu tới thiên đình

Thơ đề lá thắm rung rinh trái đào

 

Thuyền quyên thỏ thẻ nghẹn ngào

Cầm tay bịn rịn ứa trào giọt châu

Nhớ thời phây búc hoàn cầu

Thơ chàng khắc dấu bóng câu luân hồi…!

 

4.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Cậy Xanh Tự Nhiên

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Chồi Biếc

 

Mầm non xanh biếc cho hay

Trăng thanh gió mát vui vày canh thâu

Sần sùi nếm trải bể dâu

Vỏ cây tầm tã dãi dầu nắng mưa

 

Dập vùi qúa khứ xong chưa?

Hôm nay hoa bướm say xưa nắng vàng

Lá sâu rơi rụng bẽ bàng

Héo hon ủ rũ phũ phàng gió đông

 

Sương gieo ướt ngọn cỏ bồng

Lá xanh mơn mởn cánh đồng lúa thơm

Nhà ai tí tách củi rơm

Bát canh rau muống nồi cơm ngọt bùi

 

Thương người sớm tối lui cui

Củi khô quét lá ngậm ngùi xót xa

Không còn hình bóng đôi ta

Bao người qúa cố ngân hà sao băng

 

Mai này trẻ nhỏ tung tăng

Lớn lên duyên nợ xích thằng buộc chân

Bao nhiêu câu chuyện Châu- Trần

Chim con ríu rít gốc phần tử sinh

 

Cây xanh phủ kín hành tinh

O xy hít thở chúng mình yêu nhau

Kể chi nghèo khó sang giàu

Trái tim ấp ủ trước sau đâm chồi!

 

2.3.2017 Lu Hà

 

 

 

Mừng Xuân

cảm xúc từ tấm ảnh vợ chồng nhà Hùng Cobra đón xuân

 

Mừng xuân đào nở quất tươi

Bưởi bòng ngọt lịm nụ cười hân hoan

Rể dâu trai gái chu toàn

Ông bà hạnh phúc tần ngần cháu con

 

Còn người còn nước còn non

Vầng trăng khi khuyết khi tròn kể chi

Trúc mai oanh yến thầm thì

Bí bầu mơn mởn xanh rì trầu cau

 

Nắng mưa dầu dãi trước sau

Én xuân ríu rít theo nhau từng đàn

Dập dìu quan họ chứa chan

Nỉ non khúc nhạc gốc phần ngẩn ngơ

 

Sông Thao cá lội lờ đờ

Bên bồi bên lở đôi bờ thủy chung

Đình làng trống hội tùng tùng

Cây nêu tràng pháo bập bùng đuốc hoa

 

Gặp nhau chén rươu nhạt nhòa

Làng trên xóm dưới thuận hòa khúc ca

Cung vàng điện ngọc Hằng Nga

Trào cơn mưa móc ổi na đầy vườn

 

Táo quân phúc lộc nào hơn

Bánh chưng giò chả cung đờn à ơi!

Trăm năm trọn một kiếp người

Quán Âm Bồ Tát thảnh thơi Di Đà!

 

3.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Xuân Tươi Đầy Đặn Thế Này

Cảm hứng với tấm hình của Nhã Tuyên

 

Xuân tươi đầy đặn thế này

Để tôi ngây ngất canh chày ngẩn ngơ

Bần thần sáng sớm tinh mơ

Giơ tay quờ quặng bơ vơ nỗi niềm

 

Đêm qua chiếc lá đa mềm

Trăng soi song cửa êm đềm tiếng thơ

Con tằm chín mọng nhả tơ

Hằng Nga ẻo lả lờ đờ bướm bay

 

Thiên thai sáng tỏ như ngày

Nắng vàng rực rỡ hương say mặn nồng

Dìu nhau lên nẻo thiên bồng

Xôn xao đàn hạc má hồng môi xinh

 

Tần ngần rặng liễu biên đình

Nghê thường vũ điệu rung rinh trái đào

Phẩm tiên mát lịm ngọt ngào

Bà Tây Vương Mẫu thì thào bên tai

 

Cung phi để tặng tài trai

Tuôn châu nhả nhọc giao đài gặp nhau

Chư thần phân biệt vàng thau

Mắt huyền lúng liếng mày chau nguýt chàng

 

Cho nên tôi mới mơ màng

Nhớ nàng tiên nữ dịu dàng thiết tha

Gọi lên hai tiếng Lu Hà

Giật mình ra giấc Nam Kha tiếc hoài...!

 

6.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Mùa Xuân Hoa Lại Nở

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Lại Bắt Đầu

 

Hồi nào trang giấy bơ vơ

Tình thơ bướm trắng hững hờ gió bay

Nửa hồn chiếc bóng heo may

Lòng tôi giá lạnh đắng cay bẽ bàng

 

Con tàu chuyển bánh mơ màng

Sân ga vắng vẻ nhỡ nhàng khách đi

Ngô non xanh mởn rầm rì

Cát pha nắng dãi thầm thì chim ca

 

Chưa quên cơn lũ phù sa

Giận hờn một thuở ngân hà khổ đau

Ai hay đất chuyển sắc màu

Thay da đổi thịt trầu cau mượt mà

 

Cúc tàn sen nở lá đa

Cành đào nảy lộc thướt tha én về

Như chưa biết cảnh tái tê

Chuỗi ngày ảm đạm não nề trôi qua

 

Dạt dào thơm ngát sim mua

Tay anh ve vuốt xuýt xoa tóc bồng

Thơm tho hương nhụy hoa hồng

Trái tim ấm lại lúa đồng lên cao !

 

6.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Nguyễn Ngọc Thi Ơi!

 

Xin chào cô Nguyễn Ngọc Thi

Hôm nay trời đẹp thầm thì yến anh

Líu lo nhảy nhót trên cành

Hoan hô cát sĩ chân thành làm thơ

 

Vì sao bao kẻ cố lờ?

Ngâm nga chẳng chịu dật dờ gió sương?

Mủi lòng tâm sự vấn vương

Hồn thơ lai láng quê hương tủi hờn

 

Nửa đêm gà gáy đòi cơn

Trái tim thổn thức cung đờn sầu ly

Xót xa biền biệt kinh kỳ

Nhìn về cố quận ầm ỳ biển reo

 

Kìa ai đứng dưới chân đèo

Tóc mây lõa xõa hắt heo gió lùa

Nhớ nhung trọn cả bốn mùa

Bâng khuâng hồ điệp sim mua ái tình

 

Vui thay lại thấy cô mình

Mấy lời nhắn nhủ hành tinh nghẹn ngào

Lu Hà xao xuyến yếm đào

Nỉ non lục bát dạt dào tri ân

 

Trên trang phây búc tần ngần

Ôm cây đàn gảy bần thần mỹ nhân

Hồn ngây theo ngọn đằng vân

Tao đàn hội ngộ Châu- Trần ngàn sau

 

Dù cho vàng đá phai màu

Mưa dầm nắng dãi nát nhàu cỏ cây

Thơ chàng thiếp vẫn nhớ đây

Phong tình cổ lục canh chầy lệ rơi!

 

2.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Tình Thu Phảng Phất

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Thơ Tình Cuối Mùa Thu

 

Tơ hồng mây trắng bướm bay

Hoa còn ngây ngất đắm say ái tình

Cuối thu vàng võ hành tinh

Tùy miền trăng gió chúng mình thương nhau

 

Dù cho cây cỏ ướt nhàu

Rừng sâu vực thẳm vàng thau bụi mờ

Dửng dưng sóng vỗ đôi bờ

Nửa vòng trái đất hững hờ cá bơi

 

Trần gian bóng nguyệt lả lơi

Mảnh mai dáng liễu chơi vơi nỗi niềm

Xót xa nửa mảnh lưỡi liềm

Ve sầu khóm trúc bên thềm cuốc kêu

 

Ngọn đèn leo lắt tay thêu

Hồn thơ gấm vóc yêu chiều tình em

Phòng loan cửa sổ buông rèm

Hỏi ai thao thức nư thèm làn da

 

Phập phồng hơi thở Hằng Nga

Thiên thu tình mộng quan hà dặm băng

Vấn vương chỉ đỏ xích thằng

Trời gia cay nghiệt phũ phàng chia ly

 

Em buồn ôm bọc nhung y

Đồi thông vi vút ầm ỳ suối gieo

Tang bồng ngọn cỏ hắt heo

Mắt nai ngơ ngác trông theo phiến sầu

 

Lá rơi ngập bến giang đầu

Gió đông hun hút bể dâu đoạn trường

Tình yêu đôi ngả dặm đường

Người ơi còn nhớ quê hương thì về

 

Viễn phương lữ khách dãi dề

Tình thu phảng phất sơn khê động hồ

Đại duơng lạc lối ô hô

Sương rơi tiếng quạ lô nhô cánh buồm…!

 

2.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Nhớ Người Cát Sĩ

Cảm dịch thơ Nguyễn Kim: Chiều Cuối Tuần

 

Cuối tuần nỗi nhớ nguôi ngoai

Bóng hình tàm tạm u hoài vùi chôn

Đầu tuần khơi lại bồn chồn

Giữa tuần bảng làng nửa hồn xa xưa…

 

Heo may ngọn cỏ gốc dừa

Biết bao kỷ niệm sầu đưa thuở nào

Sân ga dàn dụa má đào

Chia ly bịn rịn thì thào nụ hôn

 

Dặn dò biển động sóng cồn

Dù ngày trở lại hoàng hôn xế chiều

Xót xa rặng liễu mĩ miều

Phấn son phai nhạt muối tiêu mái đầu

 

Dừng chân khỏa nước bên cầu

Rong rêu bèo bọt hạt ngâu phong trần

Tha phương lầm lũi tùng quân

Tuyết sương sứ lạ tần ngần bơ vơ

 

Ngậm ngùi tìm đọc vần thơ

Gió đưa chiếc lá ngẩn ngơ thu vàng

Đốt hương thấu tới cung Hằng

Cảm lòng thiếu phụ dở dang xuân tình…!

 

5.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét