Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2025

Thơ Vinh Danh Chùm 7

 

Cơn Ác Mộng

tặng tạ Phong Tần

 

Cơn ác mộng con mơ mẹ chết

Chốn lao tù thảm thiết thương đau

Mẹ tôi dầu dãi mái đầu

Đạo tràng kinh kệ đi chuà khói hương

 

Lũ chúng nó điên cuồng dã thú

Vì miếng ăn sa đoạ tinh thần

Con đường kách mệnh hại dân

Buôn hồn dân tộc dã man lạc loài

 

Tôn xác chết đười ươi khỉ tổ

Thờ Mác Lê bạo chuá Mao Hồ

Lọc lưà độc lập tư do

Tài nguyên lãnh thổ dư đồ nát tan

 

Chiều ảm đạm thu tàn lá rụng

Tạ Phong Tần cay đắng xót xa

Bạn bè thân thiết hôm qua

Hôm nay đối mặt ác tà bại luân...

 

Cởi quân phục công an thuở trước

Vì tình yêu tổ quốc giống nòi

Trái tim nồng hậu sáng ngời

Dã từ đội ngũ lạc loài quỷ đen

 

Theo trường luật sinh viên trí thức

Quyết đấu tranh quang phục giang sơn

Dân oan khiếu kiện oán hờn

Ba Tàu chiếm đoạt du côn đảng quyền

 

 Chúng khống chế mẹ hiền truy bức

Trái lương tâm đạo đức làm người

Báo đài phong toả khắp nơi

Văn nô bồi bút hại người lương dân

 

Con mơ thấy oan hồn thảm thiết

Mẹ xa con biền biệt ngàn thu

Đêm đen rùng rợn âm u

Chập chờn bóng tối đầu bù tả tơi...

 

Có phải mẹ lạc nơi chín suối ?

Đã trở về trên cõi dương gian

Thăm con tình để muôn vàn

Tinh cầu rơi lệ trăng ngàn sương rơi!

 

30.7.2012 Lu Hà

 

 

 

Hành Tinh Ngậm Ngùi

Kính viếng linh hồn anh hùng Trương Văn Sương

 

Ngày ảm đạm chiều thu tháng chín

Hai người con tủi hận mộ cha

Ác ôn quản giáo đứng xa

Cỏ cây xơ xác nắng mưa dãi dầu

 

Dưới chân núi Ba Sao yên nghỉ

Người anh hùng tù tội nhiều năm

Hơn ba thập kỷ âm thầm

Đau thương quằn quại tím bầm ruột gan

 

Tù chính trị vì dân tranh đấu

Chống bạo quyền chế độ vô luân

Gần đây bè lũ việt gian

Hung hăng tra tấn giết dần chẳng tha

 

Trương Văn Sương cũng như cha Lý

Sau một năm điều trị tại gia

Bệnh tình nguy kịch giảm đâu

Nhẫn tâm bắt lại mã tà khảo tra

 

Sáu tám tuổi ba ba năm khổ

Người tù nhân thế kỷ xương tàn

Bởi bầy chó sói dã man

Nam Hà tỉnh lỵ mưa chan máu nhoà

 

Nhiều nghi vấn gây ra cái chết

Xe bịt bùng bí mật nhà lao

Đòn thù mánh lới Hồ Mao

Trọng Sang Hùng Dũng mượn dao giết người?

 

Chuyện kể lại một thời giam giữ

Đã viết bài bày tỏ cá cá nhân

Loại trừ điều bốn hại dân

Độc quyền lãnh đạo dối gian mịt mù

 

Phản đối cộng bắt tù ăn bẩn

Vẫn thường xuyên cắt xén khẩu phần

Bao phen tủi nhục máu tràn

Trước nhà văn hoá vạch trần dã tâm

 

Bị bắt lại ân cần dặn kỹ

Với hai con Quang Dũng Tấn Tài

Chuyến này biền biệt mù khơi

Ba năm sau nưã xác người rưã tan...

 

Hồn cuả vợ nỉ non chín suối

Hai người con thương gọi cha ơi!

Thân nhân tìm lại ba người

Tuyền đài ảm đạm trần ai cảm sầu

 

Tôi xin viết bài thơ kính viếng

Nắm hương lòng cầu nguyện cho anh

Chia buồn cùng với gia đình

Nỗi đau thảm thiết hành tinh ngậm ngùi!

 

23.9.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Hưng Đạo Đại vương

 

Vì nước thù cha đành gác bỏ

Anh hùng lấy chữ nghiã làm đầu

Giết giặc trừ gian làm đại cuộc

Đôi vai đè nặng gánh sơn hà

 

Thái sư thượng phụ công thần quốc

Danh tướng vương triều sáng sử xanh

Ân oán xả buông tình chúcháu

Nghìn thu vằng vặc ánh trăng thanh

 

Đại vương con cả An Sinh Vương

Văn võ song toàn dậy núi sông

Binh thư yếu lược yên thiên hạ

Yêu nước thương dân trọn tấm lòng

 

thơ làm nhân đọc 4 câu thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Đại Vương Trần Quốc Tuấn

30.8.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Nhớ Lời Hịch Xưa

 

Hỡi tướng quốc, đức thánh Trần muôn thuở

Có nghe chăng lũ con cháu ngày nay

Bao điêu linh bởi lũ quỷ lạc loài

Trong phút chốc bỗng ngút ngàn khói lưả

 

Còn đâu nưã bến Bình Than vỗ sóng

Nước sông thương hoà rượu nỗi ưu phiền

Khắp muôn nơi chung chảy một lời nguyền

Giết giặc Thát hiến dâng đời trai trẻ

 

Lũ chúng nó điên say màu hoang dại

Vì bạc tiền táng tận với lương nhân

Ghét hiền tài giết hại kẻ lương dân

Trong xã hội tôn xưng thờ bá đạo

 

Biến ác quỷ thành cha già dân tộc

Xô dân cày xuống vực thẳm đau thương

Giả nhân từ mẹ Đảng nhai xương

 Đàn quạ đen uống máu người văn sĩ

 

Giả yêu nước xông pha màu huyết chiến

Với đồng bào như băng giá đêm đông

Đâu thời xưa như Aỉ Bắc Chi Lăng

Trong lịch sử hy sinh vì dân tộc

 

Lòng yêu nước lạm dụng thành kế sách

Bán nhân tâm để thu lấy tiền tài

Dụ địch thù gây khói lưả tàn phai

Mua xác giặc bằng máu xương dân tộc

 

Vì chủ nghiã hoá thân thành nô lệ

Lý tưởng nào xây mộng đẹp xa xôi

Tăm tối u mê ca ngơi hết lời

Cha ông đó bao giờ tha lú lẫn

 

Đã ngu dốt chúng lại hay sách vở

Ma giáo yêu tà ngập nguạ cuồng say

Theo giặc Tàu khủng bố chẳng nương taY

Bộ óc sét hết phương rồi cứú chưã

 

Hỡi Tướng Quốc cuả muôn dân đất Việt

Chống Nguyên Mông hịch tướng sĩ ra đời

Còn nội xâm nằm giưã trái tim người

Ai viết hịch chống nội thù dân tộc?...

 

Lũ ác bá đắm chìm trong nhân cách

Giả yêu thương vờ tha thiết diụ hiền

Khinh ruột rà máu mủ sống bon chen

Ôi ghê tởm trong lòng ta trống rỗng…

 

Hãy thức tỉnh những linh hồn mê muội

Vì giang sơn dân tộc trường tồn

Dập cuồng si cuả ngọn lưả căm hờn

Đã thiêu cháy vong linh Trần Hưng Đạo…

 

 5.5. 2009 Lu Hà

 

 

 

 

Thảm Cảnh Đại Uý Việt Nam Cộng Hoà

 

Các thế lực siêu cường quốc tế

Biến Việt Nam thành bãi chiến trường

Tháng năm máu chảy thê lương

Dư đồ rách nát non sông điêu tàn

 

Năm bảy lăm Việt gian cộng sản

Hiến dâng Tàu hiếu chiến xâm lăng

Hoàng - Trường hải đảo biển Đông

Sài Gòn thất thủ quê hương thảm sầu

 

Cựu đại úy cộng hoà Nam Việt

Là nạn nhân thảm thiết bi ai

Trái tim nhạc sĩ thương đời

Lời ca tiếng hát cho người khổ đau

 

Hồn thi sĩ bao la dân nước

Chẳng cam tâm để giặc hoành hành

Viết bài xua đuổi ruồi xanh

Đồng Nai lãnh chuá tranh giành dối gian

 

Cảnh tù tội tan đàn xẻ nghé

Chốn đôi nơi con cái cách xa

Chị em tìm lại thấy nhau

Đoạn trường ly cách nhạt nhoà lòng son

 

Ba cải tạo chị tròn bốn tuổi

Mẹ sang ngang quyết chí ra đi

Ngây thơ em nhỏ biết gì ?

Sáu năm đày đoạ dập vùi triền miền

 

Mẹ bồng Bích xây duyên tình mới

Mới lên hai em chị nhỏ nhoi

Hơn ba thập kỷ qua rồi

Bao muà mưa nắng mảnh đời buồn trôi

 

Chị lay lắt nay đây mai đó

Ở với bà, cậu, mợ, chú, cô

Giữa rằm tháng tám muà thu

Công an chúng nó bắt ba đi tù...

 

Chị hai ơi! em đâu có biết

Nỗi oán hờn thảm thiết ai hay

Cớ sao mẹ chẳng nói gì ?

Ông Trần Văn Phụng là người lạ sao?

 

Dẫu gia cảnh còn bao túng thiếu

Em cũng may cắp sách đến trường

Công tác giáo dục trong ngành

Giáo viên dạy giỏi con đường bình yên

 

Em phấn đấu đảng viên cộng sản

Cứ tưởng rằng thuận tiện qua sông

Đò ngang lật ngưả phũ phàng

Bởi Trần Ngọc Bích là giòng ngụy quân

 

Cha cuả hắn thân tàn ma dại

Chốn lao tù chính trị chung thân

Xé tan tờ giấy vô luân

Em cần phụ tử tình thân giống nòi

 

Em lặn lội tìm về Rạch Giá

Ba cuả tôi người ở nơi đâu?

Đất trời run rủi làm sao?

Gặp ngay một chú ngày xưa bạn tù...

 

Chú chỉ rõ trại tù Xuân Lộc

Còn chị hai nay ở Sài Gòn

Hành trình muôn nỗi khó khăn

Đến nơi đói lả trăm vàn đắng cay

 

Họ tàn nhẫn răn đe tới tấp

Phải quay về xin phép điạ phương

Đứng bên cưả sổ chấn song

Ba ơi! em gọi bi thương não nùng !

 

Ngày đoàn tụ chị em khóc lóc

Mấy chục năm lần bước tìm cha

Tâm hồn chiến sĩ nôn nao

Tình thâm phụ tử dạt dào tâm can

 

Cuộc dâu bể trần gian thống khổ

Bọt bèo trôi trăm ngả ngậm ngùi

Hữu Cầu đã có thăm nuôi

Tấm thân tiều tụy bồi bồi mừng vui

 

Ngọc Bích hả ? Con trai mẹ Nguyệt ?

Nguyễn Hữu Cầu thảm thiết chắp tay

Đôi chân lảo đảo như say

Đoái thương tạo hoá có ngày hôm nay

 

Ba xin lỗi cảnh đời tao ngộ

Để các con vất vả điêu linh

Tuổi thơ dầu dãi đầu xanh

Xa cha, xa mẹ học hành khó khăn

 

Đừng trách mẹ các con ba nhé

Bởi thế thời phải chịu biết sao ?

Chị em đùm bọc lấy nhau

Chăm nom phụng dưỡng mẹ già thay cha

 

Tên cán bộ nhà tù chặn họng

Này anh Cầu phản động còn ngang

Văn thơ phá rối chủ trương

Anh em lôi cổ vào phòng biệt giam

 

Chúng đần độn tối tăm thế đấy

Chẳng buông tha sỉ nhục mãi hoài

Anh Thư, Ngọc Bích về đi

Ngẩng đầu mà sống làm người thẳng ngay !

 

18.8.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Thượng Tướng Thái Sư

 

Quang Khải hổ oai thượng tướng quân

Thái sư binh pháp hội tao đàn

Sát cánh kề vai cùng QuốcTuấn

Riêng tư gạt bỏ đại công thần

 

Kià bến Chương Dương Hàm Tử Cốc

Chiến bào nhuộm đỏ lưỡi gươm nhoà

Xông pha trận mạc ai bì nổi

Xác giặc ngổn ngang chớp sáng loà

 

Thái bình muôn thuở nên ra sức

Đố kỵ hẹp hòi phải dẹp tan

Anh em thúc bá cùng Hưng Đạo

Cốt nhục tình thâm dòng họ Trần

 

thơ làm nhân đọc 4 câu thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Trần quang Khải

30.8.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Vân Sơn Cắm Gươm

 

Vua Đinh coi chú cũng như cha

Duyên mệnh long nhan phận nước nhà

Gươm cắm rồng vàng ơn thúc phụ

Qua sông hoàng đế dựng sơn hà

 

Nuôi cháu lớn khôn thành bá nghiệp

Chiêu binh mãi mã lập cơ đồ

Công cha nghiã mẹ kià non nuớc

Trên đỉnh Vân Sơn vạn cổ thu

 

thơ làm nhân đọc 4 câu thơ nghêu ngao cuả Hoàng quang Thuận: Vân Sơn

2.9.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Thương Những Linh Hồn Lang Thang

chuyển thể thơ Thu Hà: Nghiã Trang Biên Hoà Xin Nhắn Đôi Lời

 

Những nấm mộ lạnh lùng xương máu

Xót xa hoài ba sáu năm qua

Nghiã trang tử sĩ Biên Hoà

Ngậm ngùi tủi hận nhạt nhoà sương rơi!

 

Vì lý tưởng giống nòi Nam Việt

Chẳng một lời vĩnh biệt chia ly

Đủ màu sắc phục một thời

Không quân thiết giáp những người bộ binh

 

Mũ nồi đỏ rừng xanh thám báo

Nằm ngổn ngang tơi tả khắp nơi

Xôn xao binh nhất binh nhì

Cô hồn vất vưởng tả tơi từng hàng

 

Buồn hiu quạnh lưả nhang hương khói

Tiếng côn trùng rền rĩ than ôi!

Chập chờn đom đóm ma chơi

Vong linh thổn thức sụt sùi ngàn thu

 

Ngày xưa đó vòng hoa thẳng tắp

Hai bên đường tấp nập hàng dương

Ngày nay ảm đạm thê lương

Bóng người lầm lũi cảnh trông rợn rùng

 

Đường mòn cũ não nùng dấu ấn

Nắm xương tàn tứ tán đó đây

Nỗi niềm uất ức đắng cay

Thành nơi giải trí đoạ đầy lương tâm

 

Hàng lớp lớp mỗi năm lui tới

Suối tiên thành ác quỷ đười ươi

Gái trai đú đởn lả lơi

Nghiã trang cô độc trò đời trêu ngươi

 

Đoàn du khách xa xôi kéo đến

Tâm trạng thì hơn hớn mừng vui

Giang sơn tổ quốc dập vùi

Quên người chiến sĩ trọn đời hiến dâng

 

Một đoạn ngắn thảm thương nghiã điạ

Hoang phế tàn sa đoạ bán buôn

Rắn rồng xe kẹt từng đoàn

Dòng người chui rúc lách luồn thoát thân...

 

Chẳng ai nhớ oan hồn người lính

Từng dọc ngang dũng mãnh thuở nào

Giờ nằm huyệt mộ âm u

Tồn sinh xã tắc dật dờ trăng sao

 

Hãy tưởng niệm muà hoa phượng đỏ

Với những người máu đổ năm xưa

Tuổi xuân xanh ngắt mái đầu

Mất đi cuộc sống mẹ già ai lo?

 

Vì giang sơn cơ đồ gấm vóc

Cho dân lành hạnh phúc ấm no

Phồn vinh dân chủ tự do

Ai ngờ điên đảo mập mờ trắng đen

 

Dân quốc nội triền miên hè đến

Cứ phất cờ cuồng loạn khoe khoang

Mặt mày rạng rỡ vẻ vang

Đồng bào hải ngoại hai hàng lệ tuôn...

 

Bởi lũ qủy mê man chủ nghiã

Kéo nhau về đày đoạ dân ta

Như bầy sâu đỏ giáo tà

Thờ Mao lão tặc yêu ma lọc lưà

 

Có ông cụ tuổi già chống gậy

Vẫn thường ngày cặm cụi thân gày

Đã hơn ba thập kỷ nay

Mua sơn phết lại đắng cay cõi lòng

 

Hỏi tên họ nhưng ông chẳng nói

Chẳng gọi mời xin xỏ một ai

Tích cóp chẳng dám tiêu sài

Có ông có cháu ngày này tháng qua...

 

Tô đậm nét tấm bia mờ nhạt

Những người con thảm thiết bi thương

Dầm dề dãi nắng nằm sương

Sĩ quan lính mới chiến trường chưa quen

 

Hoang mộ vắng quỷ thần lai vãng

Đám dân nghiền ngất ngưởng về đêm

Nưả người nưả thú say mềm

Tiếng kêu rùng rợn ai thèm để tâm

 

Đường quốc lộ cách năm trăm mét

Tiếng gọi nhau náo nhiệt làm sao

Cả hai thế giới khác nhau

Phồn hoa trụy lạc âm u lạc loài...

 

Nghe tiếng gió rung cây xào xạc

Tiếng chim kêu ai khóc nỉ non

Mưa đêm bóng tối chập chờn

Cô hồn từng đám oán hờn thở than

 

Người hải ngoại góp quyên tiền cuả

Không ồn ào lặng lẽ âm thầm

Sưả sang vì chút lương tâm

Mà sao cho đủ người nằm huyệt sâu

 

Bia đập vỡ thành ra vô chủ

Chẳng đọc ra tên họ là gì

Bởi bầy dã thú đười ươi

Trần gian hoang dại lạc loài dã man

 

Thương người lính lê thân tiều tụy

Đầu bạc phơ thui thủi bó hoa

Nhớ mày chiến trận năm xưa

Cây rung hạt lệ nhạt nhoà sương rơi!

 

Người lính ấy giờ đây chẳng thấy

Sót lại vòng hoa héo tàn khô

Âm hồn lạnh lẽo bơ vơ

Bật oà tiếng khóc Biên Hoà tang thương!

 

Giờ thống nhất non sông một dải

Mà cách xa chia sẻ tình người

Oán hờn chẳng chịu nguôi ngoai

Đau lòng thế giới hỡi người Việt Nam .

 

28.12.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Đền Ba Chàng

 

Ba chàng tráng sĩ chết vì dân

Đánh giặc lập công tiếng họ Trần

Dựng cờ khởi nghiã theo Trưng Trắc

Đông Hội ngàn thu mưa gió chan

 

Thù cha giết giặc từ phương Bắc

Da ngưạ bọc thây giưã chiến trường

Phiêu diêu cực lạc cùng mây gió

Biền biệt sầu thương hỡi cố hương

 

thơ làm nhân đọc 4 câu thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Đền Đông Hội

2.9.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét