Áo
Dài Thu Bay
tặng
Hoài Trang Vu
Em
đã hưá một muà xuân tới
Cho
lòng anh bối rối thiết tha
Nôn
nao tiếng gọi quê nhà
Hồn
người Việt quốc sơn hà nỉ non...
Ồ
lạ chưả từng cơn sóng dội
Tưởng
trùng dương đắm đuối xa xôi
Cách
nhau biển cả chân trời
Mà
sao gần gũi bồi hồi trần ai...?
Điệu
Ru Ba liễu đài sương nhỏ
Cặp
tuyết lê thổ lộ tâm tình
Long
lanh ánh mắt cô mình
Bâng
khuâng hồ điệp trúc xinh sen hồ...
Em
đã gieo hạt đào mộng quả
Kiếp
phong trần cổ độ trăng soi
Nghìn
thu duyên nợ luân hồi
Đợi
nhau bên gốc cây sồi Hoài Trang...?
Thuyền
lăm ván đò ngang sóng vỗ
Để
hồn thơ đau đáu u hoài
Bao
giờ văng vẳng bên tai
Tình
ca chan chưá áo dài thu bay...!
31.1.2013
Lu Hà
Lỡ
Một Nụ Hôn
tặng
Thanh Ngân sau khi đọc bài: Năm Em Mười Bốn
Năm
mười bốn lâng lâng xuân nắng
Mắt
to tròn lúng liếng hoa cười
Gặp
em ướm hỏi đôi lời
Bao
giờ xuất giá mời tôi rượu mừng...?
Má
em thẹn tưng bừng ửng đỏ
Chú
này kỳ mới lạ làm sao
Tui
còn bé bỏng ngây thơ
Ai
thèm xuống bến qua đò sang ngang...
Mười
sáu tuổi ngỡ ngàng hỏi nhỏ
Cây
lớn rồi mầm nhú non tơ
Trái
đào hồn mộng em mơ
Bao
giờ một bưã tôi chờ rượu say...?
Nhỏ
bận rộn từng ngày đi học
Mắt
xa xăm chú chọc mãi hoài
Thướt
tha cành liễu chương đài
Bướm
ong dìu dặt ban mai Má cười...
Khi
mười tám bồi hồi tôi đến
Thương
phận mình lận đận hoàng hôn
Long
lanh mắt ướt đượm buồn
Anh
ơi! Ta lỡ nụ hôn mất rồi...!
Anh
ở lại ngôi chơi thư thả
Uống
mừng em chén rượu kim bôi
Lòng
tôi lã chã mưa rơi
Trái
tim băng giá chơi vơi tủi hờn...!
7.2.2013
Lu Hà
Trở
Về Quê Ngoại
cảm
tác thơ Hoà Đàm: Quê Ngoại Mãi Trong Tim
Nghe
chim hót sóng lòng rộn rã
Chồi
non tơ bỡ ngỡ xuân hờ
Tóc
bay viễn xứ thẫn thờ
Đêm
về trăng nghẹn đôi bờ đại dương...
Chiều
mưa ấy bến thương xóm nhỏ
Chờ
mẹ về đi chợ đường xa
Con
đò vắng vẻ bóng tà
Bát
cơm lã chã mái nhà sương rơi...!
Hôm
nay đứng dưới trời Mỹ Quốc
Nhớ
quê hương con cuốc kêu thương
Anh
ơi! Lầm lũi cánh đồng
Nắm
hương nấm mộ vấn vương gọi sầu...
Bao
mộng ước ngày ta trở lại
Say
nắng trưa bối rối giận hờn
Hàng
me ngõ trúc bồn chồn
Đường
xưa lối cũ vết mòn khổ đau...
Về
quê ngoại gốc cau lượm quả
Vườn
trầu không có cháu cuả bà
Mà
sao cát bụi nhạt nhoà
Gió
đưa thoang thoảng tre già cầu ao...
Ta
sẽ thấy hàng dưà tắm nắng
Thân
uốn cong mang nặng nguồn cơn
Quả
sai mát rượi tâm hồn
Khói
lam ngây ngất nỗi buồn xa xăm...
23.1.2013
Lu Hà
Có
Những Lúc ...
Có
những lúc mình đi trên phố
Mà
hồn tôi dàn duạ ý thơ
Tình
yêu thấp thoáng trong mơ
Lòng
nghe sóng vỗ đôi bờ biển thương...
Có
những lúc trời trong ngập nắng
Mà
hồn sao cay đắng xót xa
Đời
đen băng giá trăng tà
Nghẹn
ngào thổn thức Ngân Hà lệ rơi...!
Có
những lúc mình đi trên tuyết
Mà
hồn nghe da diết ấm êm
Xôn
xao rạo rực nỗi niềm
Long
lanh ánh mắt bên thềm trăng soi...
Có
những lúc ngoài kia mưa gió
Mà
lòng ta ảo não héo khô
Bướm
ong ủ rũ bơ phờ
Vườn
xuân ướt đẫm xác xơ lụi tàn...
Có
những lúc không gian vắng lặng
Trên
cánh đồng bảng lảng sương thu
Ngờ
tan tình vỡ khói mù
Hồn
tôi tê tái âm u tủi sầu...
Dẫu
cho mối tình đầu tan vỡ
Kiếp
phong trần mấy độ thu ba
Hành
hương trong cõi sa bà
Dấu
son còn đọng mặn mà người ơi!
thơ
tặng nữ ca sĩ Ánh Minh hát bài: Tình Yêu
Tuyệt Vời
29.1.2013 Lu Hà
29.1.2013 Lu Hà
Hồn
Trinh Thơ Dại
tặng
Hoà Đàm sau khi ra viện
Mấy
ngày qua nghẹn ngào sôi động
Khắc
khoải mong nóng bỏng con tim
Đêm
đông bệnh viện im lìm
Chập
chờn áo trắng lim dim lệ trào...
Em
đau đớn nỗi lo vô hạn
Anh
các con lận đận sớm khuya
Giọt
mưa thánh thót đầm đià
Côn
trùng rên rỉ sẻ chia nỗi niềm...?
Trời
giông bão cánh chim tê tái
Ba
má ơi! Em chị gái trai
Sầu
bi trong cõi trần ai
Quê
hương từng trải canh dài chưá chan...
Nghe
con sóng ngập tràn biển nhớ
Nức
nở hoài anh có biết không?
Thuyền thơ lướt sóng mênh mông
Thuyền thơ lướt sóng mênh mông
Đá
ngầm rào cản bất lương phũ phàng...
Ôi thiên hạ bẽ bàng tráo trở
Lường gạt nhau thơ phú làm quen
Dại khờ thơ dại hồn nhiên
Ôi thiên hạ bẽ bàng tráo trở
Lường gạt nhau thơ phú làm quen
Dại khờ thơ dại hồn nhiên
Trái
tim tan nát ưu phiền thế nhân...*
*
Nữ văn sĩ Hoà Đàm phiền não vì bị các Cam hăm doạ trên mạng về một bài thơ
thương nhớ quê hương
26.1.2013
Lu Hà
Theo
Cánh Chim Yến
tặng
Thanh Trần
Dãi
yến biển chảy ra luễ loã
Cả
cuộc đời đau đáu khát khao
Chiều
nay lạc lối bến nào?
Hồn
tôi đắm đuối má đào tiên nga...
Chim
lướt gió thướt tha thần diệu
Đôi
cánh đen chan chưá cuộc đời
Thuyền
tình lướt sóng ra khơi
Mênh
mông biển cả lả lơi mái chèo...
Vào
hang đá cố leo tìm yến
Hoang
đảo xa xao xuyến người ơi!
Reo
lên tổ yến đây rồi
Bâng
khuâng rạo rực nụ cười thiết tha...
Nàng
thiếu nữ bỗng đâu xuất hiện
Hỏi
họ tên thèn thẹn Thanh Trần
Khách
từ cố quốc đằng vân
Qua
chơi tệ xá nghe đàn thưởng hoa...
Vào
cưả động lão bà niềm nở
Điã
yến xào rượu bổ quỳnh tương
Tiên
nga dạo khúc nghê thường
Thanh
tân vũ điệu luạ hồng yến ca...
1.2.2013
Lu Hà
Mộng
Hồn Xa Xăm
tặng
Liên Lưu sau khi đọc bài: Anh Hãy Gọi Cho Em...!
Con
chim khách đầu hồi réo rắt
Bỗng
dưng em nháy mắt mấy lần
Trào
dâng nỗi nhớ vô vàn
Tiếng
anh thầm gọi nồng nàn thiết tha...
Nghe
tiếng gọi trăng ngà thu vắng
Cho
cây bàng lá rụng đầy sân
Mình
em dạo gót tần ngần
Mênh
mông vô tận lệ tràn bờ mi...
Chiều
ảm đạm đen xì mây tái
Bóng
hoàng hôn ái ngại xót xa
Nỗi
buồn sâu lắng bao la
Mưa
phùn gió bấc sông Hà láng lai...
Chim
én giục ban mai bừng sáng
Muà
xuân về thấy dáng hoa cười
Dạt
dào nụ thắm làn môi
Nhớ
anh da diết ở nơi cuối trời...
Đêm
thanh vắng xa xôi thầm gọi
Lạc
hồn mơ đắm đuối tình nồng
Hôn
anh suốt cả canh trường
Sáng
ra tỉnh mộng chất chồng sầu bi...
3.2.2013
Lu Hà
Thắp
Một Nén Hương
Chờ
đợi mãi cháu không về được
Bà
nội đành cất bước ra đi
Lá
vàng sương rụng đầm đià
Hàng
thông ảo não rầm rì lệ rơi!
Lòng
buồn quá chơi vơi ảm đạm
Mấy
muà xuân thê thảm khói lam
Rặng
tre rũ rượi cát lầm
Con
đường cỏ uá âm thầm bơ vơ
Nhìn
hàng giậu xác xơ vườn trống
Mái
nhà tranh vắng bóng bà rồi
Đầu
hồi hoa dại tả tơi
Côn
trùng rên rỉ rã rời lòng con
Nắng
vàng vọt nguồn cơn vời vợi
Gõ
trúc sầu nhức nhối hàng cau
Bồng
bềnh sủi bọt chân cầu
Thẫn
thờ cá lội dãi dầu gió đưa
Mấy
lần trước cháu chưa hề nghĩ
Rồi
một ngày bà sẽ đi xa
Còn
chi nuối tiếc ta bà
Tuổi
cao sức yếu mái đầu bạc phơ
Thân
còm cõi qua đò vượt suối
Cả
một đời bưã đói bưã no
Da
nhăn đôi mắt lờ mờ
Nụ
cười móm mém dật dờ bóng mây
Nghe
trái chín trên cây rụng xuống
Ngày
trở về biển động chiều mưa
Nhà
tranh giọt nước lưa thưa
Chập
chờn ánh chớp nhạt nhoà bát nhang
Tôi
nức nở lang thang tìm nội
Nấm
mồ xanh bóng tối điêu tàn
Vi vu gió thoảng trăng ngàn
Xót xa ân hận lệ tràn bờ mi!
Vi vu gió thoảng trăng ngàn
Xót xa ân hận lệ tràn bờ mi!
Bài
thơ này viết tặng Ưu Đàm Kỳ Hoa, sau khi đọc bài: Nội Ơi!
12.1.2013
Lu Hà

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét