Con Nhớ Ơn
Cha
tặng nghệ sĩ
Thanh Ngân
Con cũng đã
sông hồ non nước
Theo chân
cha xuôi ngược mưu sinh
Lời ca tiếng
hát thanh bình
Thôn quê hẻo
lánh bình minh dặm trường
Người tần tảo
một sương hai nắng
Kiếp con tằm
đằng đẵng nhả tơ
Biển thương
chan chưá vô bờ
Ân tình sâu
nặng trời cao tỏ tường
Cha là cả
dòng sông da diết
Bóng cây che
thống thiết vô biên
Mầm non măng
mọc tự nhiên
Chắt chiu
nghệ thuật dạy truyền cho con
Rồi một buổi
hoàng hôn lạnh lẽo
Cha vội đi
khuất nẻo sơn khê
Nghìn thu biền
biệt dãi dề
Mưa rơi tầm
tã bốn bề hoang liêu
Con vắng bóng
cha yêu từ đó
Kiếp phù
sinh một thuở trăng soi
Khi con tạo
dựng cuộc đời
Tiền tài sự
nghiệp bồi hồi xót xa
Trời xanh thẳm
tuyết pha ảm đạm
Tiếng chim kêu
thê thảm gọi đàn
Phù du trong
cõi trần gian
Đường về Tây
Trúc đằng vân mong chờ
Cành dương
liễu cam lồ Phật Quốc
Quán Thế Âm
muôn sắc nhiệm màu
An nhiên cực
lạc mái đầu
Toà sen phước
báu khổ đau đoạn trừ
Hết sân ái tình
thù ân oán
Chuà Long Vân
tinh tấn bao la
Đức Nguyên sư
sãi hải hà
Chuyên tâm tụng
niệm Phật Đà hồng ân
Con đã vấn tấm
khăn phụ nữ
Để tang cha
hiếu đạo trọn đời
Người về thế
giới xa xôi
Vãng sanh cực
lạc tuyệt vời cha ơi!
23.2.2013 Lu
Hà
Em Bắc Anh
Nam
Tặng Thi Sĩ
Thanh Hoàng
Tình huynh đệ
sắt son sau trước
Kẻ sinh Nam
người Bắc một nhà
Mênh mông kià
dải Ngân Hà
Trán nhăn tư
lự ta bà nổi trôi…
Con chiến mã
trọn đời bất khuất
Cả ba vùng
chiến thuật miền Nam
Tù đày ngang
trái tím bầm
Đòn thù chế độ
tháng năm dày vò…
Đầu vọt máu
thơ trào uất hận
Muà đông về căm
giận làm sao?
Nhưng mà lòng
vẫn thanh cao
Đệ huynh trên
mạng dạt dào nước non…
Thương quý tặng
tâm hồn thi sĩ
Thơ đấu
tranh quốc sỉ tình người
Thẳng ngay
thống thiết bao đời
Con Hồng cháu
Lạc giống nòi còn đây!
Trời Mỹ Quốc
vơi đầy non nỉ
Chén hồ trường
vui vẻ tất niên
Xuân về ngắm
cảnh thiên nhiên
Muộn phiền
xoá bỏ hàn huyên đạo đời !
Tuy xa cách xa xôi trời biển
Tuy xa cách xa xôi trời biển
Gửi tấm lòng
tình bạn văn nhân
Hoa đào nở rộ
trần gian
Xôn xao tiếng
pháo muà xuân giao thưà
Xin kính chúc toàn gia chan chưá
Xin kính chúc toàn gia chan chưá
Anh Chị cùng
các cháu thương yêu
Tha hương nhớ
những buổi chiều
Dòng sông quê
mẹ mĩ miều hoàng hôn…!
21.2.2013 Lu Hà
21.2.2013 Lu Hà
Hằng Nga
Đượm Buồn
cảm tác thơ
nữ thi sĩ Thi Nguyên: Ai Cấm Được Con Tim
Trăng nghèn
nghẹn mắt nâu thăm thẳm
Giọt sương
rơi thê thảm giếng sầu
Giờ này anh
ở nơi đâu?
Để cho nỗi
nhớ nhiệm màu trăng ơi…!
Yêu tha thiết
mây trôi quyên lãng
Tiếng gió gào
cay đắng đêm thâu
Có nghe băng
giá tim sầu
Thuyền tình
xa cách dãi dầu tuyết sương…?
Yêu đắm đuối
mà lòng xây xát
Đoá hoa còn
thơm ngát chim ca...?
Đường về cuối
phố dần xa
Bước chân nặng
trĩu Hằng Nga đượm buồn…!
Đời gió cuốn
hoàng hôn tủi hận
Trăng vô tình
lận đận xa xôi
Trái tim em
đã trao rồi
Hoa rơi lá
rụng lòng tôi rã rời…!
Một lần biết
người ơi trăng nghẹn
Cõi trần
gian thương mến yêu kiều
Thướt tha
bóng liễu hoang chiều
Lòng buồn rười rượi cô liêu u hoài…!
Lòng buồn rười rượi cô liêu u hoài…!
25.2.2013 Lu
Hà
Nỗi Buồn
Thiếu Phụ
cảm tác khi
đọc thơ Thimyngoc Huynh: Tình Hoàng Hôn
Trời trở
lạnh hoàng hôn gió lộng
Sân ga buồn
cảnh tượng cô liêu
Mây vàng ngơ
ngác phiêu diêu
Nỗi lòng
thiếu phụ nắng chiều mong manh…
Người đi buổi
ấy cành Đông tái
Mưa đầm đià ái
ngại xót xa
Thời gian đếm
bước quan hà
Từng đêm
thao thức cung nga tủi hờn…
Bao ngày tháng
biển cồn sóng gọi
Thuyền lênh đênh
nhức nhối tâm can
Thu vàng lá
rụng lệ chan
Bặt vô âm tín
trần gian bụi hồng…
Rồi một tối
bi thương ảm đạm
Ánh đèn màu
thê thảm mà đau
Sương rơi ướt
đẫm mái đầu
Trái tim băng
giá uá màu cỏ cây…
Đâu có biết đắng
cay vĩnh biệt
Chuyến tàu
đêm da diết nhớ mong
Phí hoài lối
nhỏ hàng phong
Chiều lam vời
vợi bến sông đợi đò…
Tình đã chết hồn thơ lạc lối
Tình đã chết hồn thơ lạc lối
Dải băng
tang ma đuổi dong chơi
Sòng đời nhìn
đám tro rơi
Hay tay buông
thõng hết rồi mộng tan...!!!
2.3.2013 Lu
Hà
Tình Yêu Bất
Diệt
Tình bảo muộn
duyên chưa hề muộn
Anh đến thăm
còn muốn rất nhiều
Hoàng hôn buông
thả mĩ miều
Chập chờn sóng
vỗ bóng chiều thướt tha…
Giàn thiên lý
chùm hoa tim thắm
Gót xinh
hồng say đắm lòng ai
Thẹn thùng rặng
liễu chương đài
Bao nhiêu kỷ
niệm u hoài canh thâu…
Trời mưa gió
gối nhàu tóc rối
Mắt ướt nhoà
chẳng nói nên lời
Toàn thân mềm
mại rã rời
Nụ hôn chan
chưá bồi hồi giờ lâu…
Tình chợt đến
dãi dầu sương gió
Giải ngân hà
cổ độ trăng soi
Muộn phiền
cay đắng đời tôi
Thuyền anh lướt
sóng ra khơi biển sầu…
Tôi ngây ngất
bao muà trăng lẻ
Nhớ anh hoài
tê tái từng đêm
Mộng hồn ân ái
êm đềm
Đại dương sóng
vỗ nỗi niềm trào dâng…
Thế là hết dở
dang tình muộn
Duyên hay còn
chợt đến chợt đi
Thiên đường
ong bướm thầm thì
Vi vu gió thổi
rầm rì thông reo…!
tặng
HoaiTrang Vu khi nghe hát bài: Tình Muộn
16.2.2013 Lu
Hà
Thơ Đề Lá
Thắm
cảm tác từ
bức ảnh Nghệ Sĩ Thanh Ngân bên rừng thông
Tâm an lạc
hiu hiu gió thổi
Chốn thiên
thai gặp buổi động đào
Bướm ong dìu
dặt xôn xao
Bên cầu tơ
liễu dạt dào thướt tha…
Chim ríu rít
la đà ngây ngất
Nón bài thơ
lất phất tóc mây
Đào nguyên
lạc lối tới đây
Suối trong
róc rách hương bay nắng trời
Giọng ca ngân
hoa cười lả lướt
Trúc mai vờn
xanh mướt cỏ cây
Rượu hồng chưa
uống đã say
Vẳng xa khánh
nhạc hô hay bóng chàng…
Khách dừng
ngưạ bên đàng ướm hỏi
Má ửng hồng đuối
Tiên Nga
Liêu trai mộng
ảo chiều tà
Huyền sương chày ngọc lão bà se duyên…
Huyền sương chày ngọc lão bà se duyên…
Bởi kiếp trước
ngó sen còn vướng
Vương lụy hoài
cảm động thiên đình
Cho nên ta gặp
cô mình
Thơ đề lá thắm
thương tình suối đưa…
19.2.2013 Lu
Hà
Ngày Mai Đó
Ngày mai đó
cơn mê qua hết
Anh lại về tha
thiết bên em
Dìu nhau
dưới bóng trăng thềm
Đường dài
quang đãng êm đềm dong chơi…
Trải gió bụi
thảnh thơi em nhỉ
Hai đưá mình
non nỉ bướm hoa
Cùng nhau
thăm hỏi mọi nhà
Từng người
mừng đón nhạt nhoà mưa rơi!
Trường xưa
vắng bồi hồi anh lại
Cùng đàn em
vui vẻ học hành
Tương lai
hạnh phúc mộng lành
Má em ửng đỏ
chim cành hót ca
Dòng sông
cạn phù sa nước đổ
Tôm cá đồng
no đủ ấm no
Điệu hò mái đẩy
mây cao
Nương dâu bát
ngát chuyện mơ mộng hoài
Anh như cánh
chim trời muôn ngả
Gieo hạt mầm
cây lá xanh tươi
Em xinh xuân
thắm nụ cười
Hái nhiều trái
ngọt cho người yêu thương!
cảm tác sau
khi nghe bài hát: Qua Cơn Mê
24.2.2013 Lu
Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét